"Dù bị đau đớn quằn quại, tôi vẫn tha thiết yêu thương trần gian điên dại này"
Lọ mọ mấy trang fun & joke thấy cái tiêu đề được vote nhiều nhất liền nhảy vào coi sao thì hóa ra thơ củ chuối của mấy chú mắt xanh mũi lõ, vần vè chả kém gì tứ tuyệt của VN mình. Đây là một nửa đầu:



Adam and Eve

In the Garden of Eden,
As everyone knows,
Lives Adam and Eve,
Without any clothes.

In this garden,
Were two little leaves,
One covered Adam's,
One covered Eve's.

As the story goes on,
Never the less to say,
The wind came along,
And blew the leaves away.

At the sight,
Adam did stare,
There was Eve's treasure,
All covered with hair.

And wonder came,
Under Eve's eyes,
As Adam's thing,
Started to rise.

They found a spot,
That suited them best,
A nice big tree,
Where they began to rest...




Nửa sau nếu bác nào tò mò thì tự kiếm nhé, tớ không chịu trách nhiệm rolling on the floordevil



Trần gian mở lối đam mê
Tình yêu kết nụ môi kề ngọt êm
Cô dâu mong phải là em
Như nguồn cảm mến và niềm thiết tha.

Ngày về...em với kiệu hoa
Đến nay đã mấy thu qua theo chồng
Sao mà anh vẫn chờ trông
Cỏ hoa trước ngõ cũng buồn gió sương.

Đời anh có một người thương
Tình si vướng mắc tơ vương ban đầu
Thời gian - chưa hẳn phai màu
Em đi...anh tiếc, nhớ nhau dại khờ.

Anh ngồi nâng cốc bâng quơ
Môi em là rượu, bài thơ cõi trần
Uống từng giọt đắng mừng xuân
Em về nhẹ bước ta từng phiêu du.

Hòa Vang




Tháng chín mùa thu trải nắng vàng
Đời dang tay đón bước em sang
Nụ hoa mới nở hương còn ấm
Uống giọt ban mai rất ngọt lành.

Nhẹ nhàng cánh mỏng nụ hoa vươn
Tinh khôi một đóa điểm tô vườn
Thẹn thùng e ấp khoe màu mới
Dâng tặng cho người khúc yêu thương.

Miên man gió hát bản tình ca
Lá rơi từng lá nhịp la đà
Rộn rã hoa thu khoe sắc thắm
Bướm ong ngơ ngẩn dáng kiêu sa.

Hương hoa dìu dịu tỏa đâu đây
Tan vào trong gió, ấp tóc mây
Trời xanh biêng biếc như màu mắt
Thu đến ngập hồn ta mê say.

VHLT-7/9/2010


Làm thơ vu vơ tặng người trong mơ

Vô đề


Mây buồn trôi mãi về đâu?
Lá xanh giờ đã nhuộm màu sang thu.
Có người ôm mối tương tư,
Một mình khoảng lặng đợi chờ tìm ai.
Sương khuya điểm giọt vắn dài,
Đâu người nhịp bước sánh vai giữa đời.
Tình em phong kín chơi vơi,
Chờ anh gõ cửa trao lời nhớ thương.
Bao la trong cõi vô thường,
Tri âm – duyên phận để vương vấn lòng.
Mây kia đón gió mới không?
Gió đây Mây đấy ngồi mong gió nào?
Mây buồn Gió hái trăng sao,
Ngàn sao lấp lánh thả vào mắt Mây.
Bàn tay ta nối bàn tay,
Trái tim nối trái tim đầy thương yêu.


VHLT - HP 11/09/2012







Dịu dàng hoa cỏ bên đường
Bước chân ai đã vấn vương nơi này
Cỏ mềm níu hạt mưa bay
Mùa xuân vội vã rót đầy nắng mai.

Mong manh cỏ dại u hoài
Áo em khuy lệch đã cài lại chưa?
Trắng tròn hạt cúc làm thơ
Làm thêm dấu lặng cho tơ đàn chùng...

Thẳm sâu một cõi mắt nhung
Hút hồn anh với mênh mông ánh nhìn
Kìa em, đừng vội ngước lên
Để đôi bướm trắng vào miền hương hoa...


Quỳnh Trâm
Khiếu thơ là máu họ ngoài (họ ngoại)
Hôm nay nhân dịp đăng bài èm ho (em họ)




Hôm nay mùng tám tháng ba
Các anh nam giới đi ra đi vào
Hết bóp trán, lại gãi đầu
Phải làm chi đó để “hầu” chị em

Trời nắng, mời nàng ăn kem?
- Trẻ con nó cũng chẳng thèm đâu anh.
Hay tặng em váy xa tanh?
- Em mà mặc váy, khổ anh mấy ngày.
Hay ra hồ ngắm trời mây?
- Chẳng may mưa xuống có ngày ốm to!
Biết đâu nàng lại thích “đô”?
- Chỉ số lãng mạn “zê rô”, quá tồi!
Chắc là lại bó hồng thôi
- Chiêu này cổ điển lỗi thời, lạ chi.

Trời ơi, sao khó quá đi!
Cái gì cũng muốn, cái gì cũng chê!
À! Anh mượn cái tạp dề
Chiều nay em khỏi phải về đón con
Sờ-pa, rồi be-lì-đan
Áo quần để đó anh mang giặt giùm
Cơm canh giờ đã sẵn sàng
Có con gà luộc vàng ươm sếch-xì.

Hóa ra cũng chẳng khó gì
Một năm còn được, xá chi một ngày
Cho chị em nở mặt mày
Các anh lại được “sướng lây” cả đời.

(Phùng Thị Thu Hà)



Bonus thêm quả truyện cười cho chị em nhe răng nhé hee hee

Hội nghị quốc tế phụ nữ

Tại hội nghị quốc tế phụ nữ, đại biểu của Mỹ đứng lên phát biểu:

- Như hội nghị lần trước, chúng ta đã nhất trí cần phải quyết liệt hơn với những ông chồng. Sau khi từ hội nghị trở về, tôi đã nói với chồng tôi rằng từ nay tôi sẽ không nấu nướng gì nữa, mà anh ta sẽ phải tự lo. Ngày thứ nhất, tôi không thấy gì. Ngày thứ 2, tôi vẫn không thấy gì. Nhưng... tới ngày thứ 3, chồng tôi đã chịu vào bếp và hôm đó, anh ấy đã nấu một bữa tối ngon tuyệt.

Cả hội nghị vỗ tay.

Đến lượt đại biểu của Pháp đứng lên phát biểu:

- Sau khi từ hội nghị trở về, tôi nói với chồng tôi rằng tôi sẽ không lo việc giặt giũ nữa, anh ta sẽ phải tự lo. Ngày thứ nhất, tôi không thấy gì. Ngày thứ 2, tôi vẫn không... thấy gì. Nhưng tới ngày thứ 3, chồng tôi đã chịu mang áo quần đi giặt, và anh ấy không chỉ giặt đồ của mình mà còn giặt đồ của cả tôi nữa.

Cả hội nghị lại vỗ tay.

Đến lượt đại biểu Việt Nam đứng lên:

- Sau khi từ hội nghị trở về, tôi nói với chồng tôi rằng từ nay tôi sẽ không đi chợ nữa, mà anh ta sẽ phải tự lo. Ngày thứ nhất, tôi không thấy gì. Ngày thứ 2, tôi vẫn không thấy gì. Nhưng tới ngày thứ 3, tôi đã bắt đầu nhìn thấy lại được một chút, khi 2 mắt của tôi bớt sưng...


Vườn tình nhuộm ánh tà dương
Nhuộm thơm mái tóc và hương áo nàng
Cỏ mềm chẻ lối dịu dàng
Êm êm gót nhỏ vai choàng vai mơ.

Nhởn nhơ hoa bướm làm thơ
Mà nghe như tiếng khung tơ nhịp nhàng
Đôi tay siết chặt như đan
Dệt yêu đương bởi cung đàn tháng hai.

Má em ửng đỏ hây hây
Hồng đôi môi mọng ngất ngây buổi chiều
Nắng vàng nhuộm chín trời yêu
Hồn bay cao vợi tựa diều vút mây.

Vườn tình đượm thấm đắm say
Hồi tim rộn rã tràn đầy yêu thương
Cỏ xanh mươn mướt bên đường
Nằm nghe vũ điệu nghê thường mùa Giêng.

Lữ Hoài
Người ta biết đến Bảo Sinh là ông chủ của khách sạn chó mèo thì nhiều nhưng không mấy người biết đến Bảo Sinh còn là một nhà thơ dân gian trứ danh. Chính ông cũng thừa nhận:

“Làm thơ, nuôi chó, chọi gà
Mấy ai biết được ông là nhà thơ

Tất cả những bài thơ của Bảo Sinh, ông đều gọi chung là huyền thi. Ông nói để hiểu được thơ ông thì phải hiểu được thế nào “huyền thi”. Ông quan niệm sáng tác thơ bây giờ là phải “Viết những cái gì mà Google không tra được. Vì thời buổi bão hòa thông tin thế này, viết những cái gì có trên Google thì còn ai đọc nữa?”.

Bảo Sinh làm thơ, trọng thơ cũng một phần ảnh hưởng từ ông cụ thân sinh. Ông kể rằng ông cụ thân sinh của ông, ngày trước là một người trọng thơ có một không hai ở Việt Nam này. Có lẽ ông cụ là người đầu tiên trả tiền nhuận tai, tức là tiền trả cho những người nghe thơ của mình. Thời điểm năm 2000 mà ông cụ đã bỏ ra số tiền hơn 400 triệu đồng để trả tiền nhuận tai đủ biết ông là người trọng thơ đến mức nào! Khi ông cụ mất, ông cho gọi tất cả các con lại hỏi: “Thơ của cha thế nào?”. Không ai trả lời vì có ai đọc thơ của ông đâu. Chỉ có Bảo Sinh là người lên tiếng: “thơ của cha hay lắm”. Ông cụ nói “thằng này có hiếu” rồi đi. Bảo Sinh cũng là người được hưởng toàn bộ gia tài của ông cụ thân sinh để lại, đó là những bài thơ của ông cụ - một gia tài vô giá không được ghi vào bản di chúc.

Những vần thơ nổi tiếng vẫn được dân gian lưu truyền như:

“Ra đường sợ nhất công nông
Về nhà sợ nhất vợ không mặc gì”,

“Vợ là cơm nguội nhà ta
Lại là phở tái thằng cha láng giềng”

đều là của nhà thơ dân gian trứ danh Bảo Sinh. Nhưng có lẽ đậm chất huyền thi nhất là bài “Đò ngang”:

“Cùng chung một chuyến đò ngang
Kẻ thì sang bến người đang trở về
Lái đò lái mãi thành mê
Sang về chẳng biết mình về hay sang”.

Bảo Sinh sáng tác thơ dựa trên quan niệm về “huyền thi”. Ông nói rằng để hiểu được thơ ông thì chỉ cần hiểu được chữ huyền thi ấy mà thôi. Ngay từ lúc đầu làm thơ, ông đã hướng ngòi bút của mình đến thơ thiền, sáng tác thơ trên cơ sở “nâng cấp” (Dùng theo chữ của Bảo Sinh) thơ dân gian. Khi được hỏi về những vần thơ “tục” của ông vẫn được lưu truyền ông tâm sự thật lòng: “Qua con đường sex thơ sẽ đi vào lòng người nhanh hơn. Muốn viết được những vần thơ tục như vậy thì tâm phải cực kì thanh tịnh”. Đó cũng là chất “huyền thi” trong thơ Bảo Sinh. Vì thế mà người đời gọi Bảo Sinh là “lão khùng” nuôi chó, làm thơ.

***

Làm thơ mà chẳng bị tù
Là nhờ kiếp trước đã tu nghìn đời
***
Thà bị mọc chín cái sừng
Còn hơn bồ báo tin mừng có thai
***
Ghế thì ít, đít thì nhiều
Cho nên đấu đá là điều tất nhiên
Ba lạng thịt chốn động tiên
Thừa chỗ đủ để cưỡi trên vạn người
***
Dù ngồi ở bất cứ đâu
Chỉ đít đổi chỗ chứ đầu thì không
***
Suốt đời chỉ yêu một người
Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư
***
Vợ là cơm nguội nhà ta
Lại là phở tái thằng cha láng giềng
***
Khách sạn chỉ có 5 sao
Còn bồ thì có biết bao cho vừa
***
Thiên tài cùng với thằng điên
Cách nhau chỉ một đường biên mơ hồ
***
Chỗ cứng nhất của đàn ông
Là chỗ mềm nhất ta đừng hở ra
Chỗ mềm nhất của đàn bà
Là chỗ rắn nhất đụng vào là toi
***
Sợ nhất công an chào ta
Sợ nhì trông thấy bà già khoả thân
***
Hôm xưa lên tỉnh về làng
Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi
Bây giờ quần trễ rốn lồi
Khổ tôi khổ cả bố tôi đang thiền
***
Mặc quần chẳng để mặc quần
Mặc quần chỉ để khi cần cởi ra
***
Gia nhập vê kép tê ô (WTO)
Xuất tinh thì ít, xuất thô thì nhiều
Giao lưu văn hoá đã nhiều
Giao mà không hợp bao nhiêu cũng thừa
***
Dễ dàng cai trị quốc gia
Khó mà trị được đàn bà trong ta
***
Vuông tròn
Ngày xưa trái đất hình vuông
Cho nên đi đứng trên đường thẳng hơn
Bây giờ trái đất hình tròn
Cho nên bao kẻ lom khom định bò.
***
Mê - Ngộ
Khi mê bùn chỉ là bùn
Ngộ ra mới biết trong bùn có sen
Khi mê tiền chỉ là tiền
Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm
Khi mê dâm chỉ là dâm
Ngộ ra mới biết trong dâm có tình
Khi mê tình chỉ là tình
Ngộ ra mới biết trong tình có dâm

Khi yêu cái xích dưới chân
Thì xiềng xích ấy là thần Tự do
***
Tu
Tự trói thì gọi là tu
Bị trói thì gọi là tù mọt gông
***
Tự do
Tự do sướng nhất trên đời
Tự lừa lại sướng hơn mười tự do!
***
Tại sao?
Trẻ thơ mở trí nhìn đời
Cho nên luôn hỏi những lời: Tại sao?
Người lớn nhắm mắt ra vào,
Nhờ người dắt hộ, “Tại sao” không cần
***
Bịt tai
Muốn bịt hết miệng trần ai
Hãy bịt ngay chính lỗ tai của mình.
***
Yêu
Yêu là nhớ ít tưởng nhiều
Yêu là chẳng biết mình yêu cái gì
Yêu nhau đâu bởi hàng mi
Đắm say đâu phải chỉ vì đôi môi
Yêu là yêu, có thế thôi…
***
Nợ
Nợ tiền trả hết là xong,
Nợ tình càng trả càng phong lưu tình.
***
Đời người
Đời người như tốt qua sông
Tiến ngang, tiến dọc chứ không được lùi.
***
Sang, về?
Cùng chung một chuyến đò ngang
Kẻ thì sang bến, người đang trở về
Lái đò lái mãi thành mê
Sang về chẳng biết mình về hay sang
***
Tu
Trốn chợ lên đỉnh núi tu,
Họ bê cả núi hoang vu về phường.
Tiếng chuông vào phố lạc đường,
Sư già khất thực, luôn mồm “Thanh-kiu”
***
Nhân Cảnh
Ngồi nhìn non bộ đứng im,
Ngắm cá trong chậu, xem chim trong lồng.
Cây si bẻ quặt uốn cong,
Còn mình tự nhốt vào trong lẽ đời.
***
Ly thân
Vì yêu tha thiết con người,
Cho nên mới lánh về nơi không người.
Quạnh hiu ngay giữa đất trời,
Còn hơn hiu quạnh giữa người thân thương.
***
Con ta không phải của ta
Tai họa của nó mới là của ta
Của chìm của nổi trong nhà
Của ta rồi sẽ lại là của con.
***
Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy không bàn đúng sai!
Làm thơ anh chỉ nghiệp dư
Hội thơ chuyên nghiệp họ chưa cho vào
Yêu em anh cũng nghiệp dư
Hội yêu chuyên nghiệp họ chưa cho vào
***
Độc thân
Những người quyết chẳng lấy ai
Là người chỉ quyết một hai lấy mình
Tương tư trong mọi mối tình
Là tương tư chính bóng hình của ta.
***
Tự hiểu
Nếu mình tự hiểu được mình,
Trương Chi đâu có thất tình Mỵ Nương.
Nếu mình tự hiểu quê hương,
Thì Từ Thức chẳng lạc đường trần gian.
***
Tình đầu
Tình nào cũng mối tình đầu,
Không ai đến được nơi đâu hai lần.
Không gì cũ như mùa xuân,
Mỗi khi xuân đến vẫn lần đầu tiên.
***
Gần chùa gọi bụt bằng anh,
Anh hùng nhìn mãi cũng thành thường thôi.
Tiên nữ cũng chỉ là người,
Từ Thức yêu chán bỏ trời về quê
***
Tri âm
Mới yêu nhìn đã tri âm,
Lâu dần tiếng Việt nghe nhầm tiếng Tây.
Nói toàn ngoại ngữ với nhau,
Không người phiên dịch, ngẫm đau nhân tình.
***
Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn
Cho nên được gọi là khôn hơn người
Em xinh đâu bởi nụ cười
Em xinh là bởi nhiều người xấu hơn.
***
Đạo bồ bịch
“Vợ là cửa cái,
Bạn gái là cửa sổ.

Càng nhiều cửa sổ càng sang,
Cửa cái anh vẫn đàng hoàng vào ra.
Vợ là cửa cái nhà ta,
Lại là cửa sổ thằng cha láng giềng.”
***
Hư Vô
Càng hiểu được nhiều người
Càng khó tìm được một người hiểu ta.
Đến khi tuyệt đỉnh vinh hoa
Ngoảnh đầu nhìn lại – Toàn là hư vô..
***
Ngây Thơ
Người ngu vỗ ngực là khôn
Người khôn lại biết mình còn quá ngu .
Chân tu là tự nhiên tu
Thơ ngây chẳng biết ngây thơ là gì
***
Mê-Ngộ
Khi mê Người chỉ là người
Ngộ rồi mới biết trong người có Ta
Khi mê Ta chỉ là ta,
Ngộ rồi mới biết trong ta có Người
***
Tự Tại
Không mong đến, chẳng cầu đi
Không phân khôn dại, còn chi để buồn .
Tâm như nước chảy trên nguồn
Soi hình tạo hoá mà không lưu hình .
***
Xé Sách
Lý của vũ trụ không lời
Sách là sai đúng của người viết ra
Không sách ,ta chẳng thành ta.
Không xé sách cũng chẳng ra con người .
***
Hữu Thân, Hữu Tội
Vô tư như nắng giữa trời
Cũng làm cho đổ mồ hôi bao người
Hữu thân hữu tội trên đời
Đẹp xinh làm tủi nhiều người xấu hơn.
***
Bèo Sen
Ngẫm nhìn mặt nước bèo sen
Cùng lên thì nổi,chậm lên thì chìm .
***
Kéo Co
Co kéo nên bị kéo co
Buông ra không kéo, ai co được mình .
***
Vô Thường
Người xưa vẫn sống như nay
Thì mình đã chẳng có ngày sinh ra.
Nếu gương lưu bóng hình qua,
Thì đâu còn chỗ để mà soi gương.
***
Tình Yêu
Núi yêu kiểu núi đứng im
Gió yêu kiểu gió cánh chim giang hồ
Tình yêu như một bài thơ,
Ngàn năm chưa có bao giờ giống nhau
***
Đổi Nhau
Hoa cau thơm ngát hương cau
Chúng mình mơ đổi thành nhau làm gì.
***
4/2/4
Yêu nhau phải có bốn người
Hai người là thực ,hai người là mơ
Ghét nhau phải có bốn người,
Hai người là thực đang mơ ngược chiều.
***
Nhất Thể
Cái đầu do sách sinh ra
Đầu do nhân tạo, thân ta của trời.
Đầu Ngô mình Sở than ôi!
Sao không nhất thể như trời đất sinh.
***
Thời Tiết
Hãy yêu nhau như ta yêu thời tiết
Ngắm trời xanh và biết tránh mưa dông
Hãy cãi nhau như bàn về thời tiết
Tình cảm ngược chiều mà vẫn thấy như không .
***
Xa Gần
Nhớ nhiều rồi sẽ quên nhiều
Yêu là chẳng hiểu mình yêu cái gì .
Hẹn lòng lại muốn đừng đi
Gần lâu bỗng lạ, xa thì ước mong.
***
Vô Nghĩa-Ý Nghĩa
Nghĩa cuộc đời đều là vô nghĩa
Sao loài người vẫn sống say sưa
Vô nghĩa cuộc đời chính là ý nghĩa
Hiểu tận cùng sẽ hoá ngây thơ .
***
Hình Như
Yêu sao giây phút hình như
Cho nhau những cái còn chưa của mình .
Buồn sao hình chạm vào hình
Đôi bong bóng đụng hồn mình chợt tan.
***
Dở Dang
Tình nào cũng chỉ dở dang
Đôi ta tạo hoá cũng đang hoàn thành
Cái gì cũng chỉ dở dang
Ngay như vũ trụ cũng đang hoàn thành .
***
Sông Mê
Sông mê chỉ có một bờ
Ngộ mê một bến thuyền về từ đâu?
***
Nhân duyên
Nhân duyên đến nhân duyên đi
Chúng mình ngoài cuộc, hẹn gì với nhau
Lá trầu chẳng đợi quả cau
Tự nhiên tan hợp thành màu nhân duyên
***
Danh
Trăng qua cửa sổ trăng vuông
Gió dẹt mình xuống để luồn mái tranh
Con người muốn lọt vào danh
Thì mình phải tự ép thành cái tên.
***
Chúc nhau
Mời nhau ăn tiệc ăn nằm
Mấy ai khao bạn bữa ăn khí trời
Chúc nhau chúc đủ mọi lời
Mấy ai chúc bạn thành người tốt hơn.
***
Nghĩ và lo
Nghĩ về con kiến nó bò
Chẳng lo về nỗi con bò trắng răng
Nghĩ về cái đẹp ánh trăng
Đừng lo thằng Cuội, ả Hằng với nhau
***
Thơ
Khi ngồi tên lửa lên trời
Làm thơ lại kém cái thời cưỡi trâu
***
Khỏa thân
Ái tình nếu uống đủ liều
Loài người sẽ thoát được điều tà dâm.
Ai ai cũng sống khỏa thân
Mặc quần sẽ lại khiêu dâm mọi người.
***
Vu vơ
Yêu và ghét đều giống nhau
Lý do đừng hỏi trước sau làm gì
Chỗ đến là chỗ để đi
Lý do yêu ghét không gì khác nhau.
***
Cố tình
Chùa to Phật có to đâu
Phải chi tốt lễ dễ cầu Phật thương
Cố tình đốt quá nhiều hương
Khói xuống Âm phủ, Diêm Vương phạt tiền
***
Hữu tình
Trời xanh xanh biếc vô tình
Cho nên trời chẳng như mình già đi
Vô tình trẻ mãi làm chi
Hữu tình dù có già đi cũng tình
***
Tuyệt đỉnh
Tuyệt đỉnh vinh quang tận cùng cay đắng
Khi quay nhìn không một bóng thân thương
Đành ôm trong lòng một vầng trăng khuyết
Để nhớ về những giấc mộng đế vương
***
Thua
Tiến lên vào cái ống đời
Sao bằng lùi lại giữa trời thảnh thơi
Vật nhau trong cái ống đời
Sao bằng thua cuộc về ngồi ngắm mây
***
Đạo vợ chồng
Đàn ông như thể cánh diều
Đàn bà cầm sợi tơ diều trong tay
Đừng già néo, kẻo đứt dây
Thả chùng xuống, để diều bay đúng tầm
***
Chôn hoa
Người thường thấy cánh hoa rơi
Hai chân di nát không chơi hoa tàn
Mấy ai khóc mộ hồng nhan
Mấy ai gom cánh hoa tàn để chơi
***
Tù tại tâm
Bước vào một chốn lao tù
Mắt nhìn không thấy, tay sờ không ra
Tù trong bộ não của ta
Cửa mở mà chẳng biết ra lối nào
***
Bể khổ
Đời là bể khổ mênh mông
Sao ai cũng muốn sống trong bể đời
Quy tiên là được lên trời
Sao ai cũng muốn sống đời trần gian
***
Cực lạc
Tây Trúc nào biết ở đâu
Cực lạc chỉ ở trong câu thơ này:
Trông lên mình chẳng bằng ai
Trông xuống lại thấy chẳng ai bằng mình
***
Ngũ thập tri thiên mệnh
Thân còn nằm dưới mái nhà
Hồn tri thiên mệnh thăng hoa giữa trời
Như sen nằm dưới bùn đời
Vươn lên mặt nước giữa trời nở hoa
***
Vô cớ
Vô cớ mua dây buộc mình
Thì đành nhờ cái vô tình gỡ ra
Tự nhiên buồn đến với ta
Tự nhiên buồn sẽ đi ra khỏi mình
***
Đôi ta
Tuy kiếp trước không duyên nhưng nợ
Nên đôi ta thành vợ thành chồng
Bao giờ hết nợ tơ hồng
Trời cho đôi lứa mặc lòng yêu ai
***
Phía trước
Bọ ngựa rình bắt ve sầu
Biết đâu chim sẻ đằng sau bắt mình
Mải tìm danh lợi, gái xinh
Biết đâu cái họa đang rình bắt ta
***
Thừa
Dạy đĩ vén váy làm gì
Phò mã tốt áo khen chi thêm thừa
Thế gian tranh cãi thắng thua
Vô ngôn trời chẳng nói thừa một câu
***
Tự trào
Lã Bất Vi buôn cả vua
Hồ Xuân Hương chửi cả chùa lẫn sư
Bọn họ gan lớn mật to
Còn ta gan bé nằm lo sập trời
***
Cảm ơn
Đừng trách đời làm khổ ta
Ta làm khổ họ gấp ba bốn lần
Nên khi nhắm mắt lìa trần
Chỉ xin được nói một lần: Cảm ơn!
***
Vô đề
Muốn đừng để đời chửi ta
Thì đừng cố bắt người ta khen mình
***
Vô đề
Cung phi ngủ với con trời
Chứ đâu ngủ với cái tôi của mình
Càn Long rời bỏ cung đình
Để đi tìm những mối tình không vua
***
Kín-hở
Có hở thì mới biết che
Nếu mà bịt hết còn nghe thấy gì
***
Sách đỏ
Diệt hết sinh vật của trời
Chắc chắn sách đỏ tên người được ghi
***
Vô đề
Hiện đại mà không thiên nhiên
Loài người sẽ tới chỗ điên chỗ khùng
Thiên nhiên hoang dã tận cùng
Loài người cũng đến chỗ khùng chỗ điên.
***
Đường lên Tây Trúc
Đường lên Tây Trúc quanh co
Chỗ rẽ không biển báo cho rõ ràng
Nhiều khi tưởng đến thiên đàng
Xuống nhầm địa ngục, nghĩ càng đớn đau.
***
Tôi tu với vợ tại gia
Vợ dài dằng dặc đâu là bến mơ
Khi tình khi ý cùng thơ
Đường trơn gánh thực, gánh hư trĩu đầy
Nằm mơ trên tấm thân gầy
Gánh vàng đi đổ lấp đầy sông mê
Văn đâu tải đạo, văn là đạo
Nước đâu chở sóng, nước là sóng
***
Như ta
Cho ta về chỗ gió mưa
Cho ta về chỗ có trưa có chiều
Về nơi có ghét có yêu
Nắng, mưa, yêu, ghét sớm chiều như ta
***
Đôi bờ
Đôi ta như thể đôi bờ
Gặp nhau sóng chẳng bao giờ thành sông
Thôi đành muôn kiếp song song
Đôi ta trả lại dòng sông cho đời
***
Vô đề
Hoàng đế khi đã ngồi tù
Cai ngục chỉ gọi là đồ phạm nhân
Đã vào đến động mại dâm
Ông lão cứ được gọi nhầm là anh
***
Gái quê
Lên tỉnh ai cũng bảo quê
Về làng cả xóm lại chê thị thành
Xót xa thân phận, thôi đành
Nửa quê nửa tỉnh chòng chành thân em
***
Thời
Nhân gian trong một chữ thời
Kẻ nào đi trước thành người đến sau
Sao cho vẫn cứ cùng nhau
Vừa đi được trước, vừa sau mọi người
***
Lời sống
Đôi ta trên một con đò
Vạch thuyền đánh dấu ai ngờ sông trôi
Hẹn lời thề giữ lấy lời
Biết đâu lời của mỗi người là sông
***
Thời gian
Kẽ hở pháp luật lẽ hằng
Thời gian mới thật công bằng mà thôi
Dù là vua chúa phật trời
Mỗi năm thêm một tuổi đời như ta
***
Lên chùa
Vào chùa lễ phật thấy sư
Người người cúi lạy chiếc lư hương đồng
Miệng cầu sắc sắc không không
Đầy trời sắc, thế còn không đâu rồi
***
Nhẫn cưới
Trao nhau nhân cưới ước mong
Đeo vào bỗng hóa thành vòng kim cô
Lại mong lại ước lại chờ
Tháo ra rồi lại ước mơ đeo vào
***

Tôi đi cuối đất cùng trời
Tìm mua thuốc ngộ chữa người đang mê
Tôi đi thủy tận sơn khê
Chữa cho người ngộ ta mê thật rồi
***
Thực hư
Kính đeo ngay trước mắt mình
Nhiều khi vẫn cứ đi tìm loay hoay
Cửa đời chìa khóa cầm tay
Mà sao vẫn cứ loay hoay đi tìm
***
Buông ra
Ôm vào rồi mới buông ra
Có ôm thật chặt mới rời thật xa
Ngẫm xem trong cõi người ta
Có là Thái tử, mới là Như lai
***
Quên
Người ghi bia đá để đời
Còn tôi tìm chỗ tôi ngồi để quên
Nhìn trời nước dưới, mây trên
Cúi xem lại thấy nước trên mây trời
Ngồi quên, quên hết mây trời
Hỏi thăm chẳng biết tên tôi là gì
***
Nghịch cảnh
Rửa tay, gác kiếm gặp ma
Đem cả áo giấy cà sa mặc vào
Tóc bạc lại gặp má đào
Hoàng bào, áo giấy, mặc vào cà sa
***
Chiếc lược
Cây muốn lặng gió chẳng đừng
Trách ai đem chiếc lược sừng tặng sư
Khiến lòng sư những ngẩn ngơ
Nửa mong mọc tóc, nửa lo trọc đầu
***
Bụt nhà
Phải đi đến tận biển xa
Mới thấy cái đẹp ao nhà của ta
Phải đi lễ chùa đủ xa
Mới thấy được bụt chùa nhà rất thiêng
***
Trăng
Nếu trăng cũng chết như đời
Thì ta đâu thấy kiếp người phù du
Vì trăng sống mãi ngàn thu
Cho nên càng thấy phù du kiếp người
***
Thông
Làm thông ngay giữa kiếp người
Làm người lại đứng giữa trời như thông
Lá reo tiếng hạc từng không
Vi vu nào biết là thông hay người
***
Đạo Phồn Thực
Chân lý ở giữa hai chân
Tâm hồn dưới rốn khoảng tầm một gang
***
Huyền Thi
Đa mang mắc nghiện huyền thi
Đọc thơ như hít một bi vào người.
***
Muốn cho trộm chẳng đến nhà
Đề vào trước cửa đây là nhà thơ
Muốn đuổi khách ra khỏi nhà
Đọc thơ được giải họ ra tức thì.
***
Đêm nằm nghĩ mãi không ra
Tại sao thằng ấy lại là nhà thơ.
***
Bánh mỳ phải kẹp pa tê
Đàn ông phải có máu dê trong người
***
Chàng bảo yêu bởi tâm hồn
Em thay giới tính chàng còn yêu không?
***
Thanh Hoá có bán nem chua
Ăn vào ngứa cả rùa rùa ba ba
Nghệ Tĩnh có bánh cu đơ
Ai mà ăn phải thì đờ cu ra
Quảng Bình có chợ Phú Gia
Gái quê toàn bán thịt gà mất trinh.
***
Nếu thế giới có hai người
Chữ trinh em giữ suốt đời cho anh.
***
Thà bị mọc chín cái sừng
Còn hơn bồ báo tin mừng tắt kinh !
***
Dỗ con nít cho sờ ti
Dỗ người lớn chẳng khác gì trẻ thơ
Sờ rồi lòng những ngẩn ngơ
Lại mong sờ chỗ trẻ thơ ra đời.
***
Đã vào tới chốn thanh lâu
Chim khôn phải biết ngẩng đầu tiến lên
Đã cam phận gái làm tiền
Không sướng cũng phải biết rên hừ hừ.
***
Chim khôn đậu nóc thanh lâu
Bướm khôn bướm đậu trên đầu con chim.
***
Sởi lởi thì được trời cho
Anh còn mặc cả tiền “bo” làm gì
Mó mân từ bướm tới ti
Nghìn vàng chẳng tiếc tiếc gì tiền “bo”.
***
Bầm ra ruộng cấy bầm run
Con vào nhà nghỉ còn run hơn bầm
Si đa phục kích xa gần
Về nhà hết mực vợ vần nhão ra.
***
Ngày xưa cối nhỏ chầy to
Bây giờ cải tiến cối to hơn chầy
Ngày xưa một cối một chầy
Bây giờ nhiều cối nhiều chầy giã chung
Tiến lên thế giới đại đồng
Chầy nội cối ngoại đều dùng như nhau.
***
Hôm xưa lên tỉnh về làng
Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi
Bây giờ quần trễ rốn lồi
Khổ tôi khổ cả bố tôi đang thiền.
***
Về thăm chiến địa Điện Biên
Ngậm ngùi tiếc thủa tráng niên qua rồi
Ngày xưa kéo pháo băng đồi
Nay không kéo nổi qua đùi chị em.
***
Chiến trường thích cựu chiến binh
Ái tình thích kẻ chiến chinh lần đầu.
***
Cuối cùng tất cả chúng ta
Đều lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân.
***
Chân Như
Phải đi đến tận biển xa
Mới thấy cái đẹp ao nhà của ta
Phải đi lễ đủ chùa xa
Mới thấy được bụt chùa nhà rất thiêng.
***
Thái Lan lắm thuẫn nhiều mâu
Chùa chiền càng lắm thanh lâu càng nhiều
Đạo Phật huyền bí bao nhiêu
Sếch xi lộ liễu cũng nhiều như nhau.
***
Đi thăm đất nước Trung Hoa
So ra gái đẹp thua xa quê mình
Còn như miếu mạo cung đình
Không xem cũng biết rằng mình kém xa.
***
Cây đa giếng nước chùa làng
Hương đồng gió nội niết bàn chân quê
Từ ngày chợ họp chân đê
Chùa ra mặt phố đất quy y vàng.
***
Đi chùa nên tránh lúc đông
Sợ nhiều người quá Phật không thấy mình
Còn khi đi đến chợ tình
Người đông dễ chọn cho mình người yêu.
***
Rũ sạch bụi trần lên chùa ở
Nhưng tiền ẩn sĩ nhớ mang theo.
***
Đi bộ gọi là chân tu
Đếm tiền lễ bái gọi là tay tu.
***
Cần tụng tám chữ kinh thi
Cảm ơn, cống hỷ, méc xì, thanh kiu
***
Thà rằng ở với thằng tù
Còn hơn ở với thằng tu giả vờ.
***
Hòa Thượng cùng kẻ hói đầu
Giả giả thật thật biết đâu mà lường.
***
Đừng thấy em bé mà tròng
Lớn lên anh sẽ phải lòng em ngay
Đừng thề mãi mãi đắm say
Mai kia em sẽ thành ngay bà già.
***
Tuổi già như lá mùa thu
Cái bướm thì xẹp, cái cu thì mềm.
***
Qua cửa rồi không quay lại gõ
Duyên hết rồi chớ có cầu mong.
***
Đứng nhắc mãi thời oanh nay đã liệt
Đại đao Vân Trường không đọ súng tiểu liên.
***
Phong Thủy
Chôn chọn giờ, cưới chọn giờ
Yêu nhau chọn lúc bất ngờ gặp nhau
Làm nhà chọn hướng trước sau
Hôn nhau chọn chỗ gặp nhau tình cờ.
***
Phong thủy không ở đâu xa
Phong thủy chính bởi nhân hòa sinh ra.
***
Ở đâu ăn ngon ngủ ngon
Ở đấy phong thủy không còn đâu hơn.
***
Không cần kê lại ban thờ
Tâm lệch kê lại, tâm mờ thì lau.
***
Nhân gian trong một chữ thời
Kẻ nào đi trước thành người đến sau
Sao cho vẫn cứ cùng nhau
Vừa đi được trước vừa sau mọi người.
***
Đừng khoe cao thủ nhất đời
Thua thằng tranh thủ đúng thời đúng cơ.
***
Cái đang là mốt nhất đời
Tốt hơn sẽ bị mọi người xét oan
Cái xấu ở mãi thế gian
Xấu hơn sẽ được phong làm thánh nhân.
***
Thiên tuế vạn tuế không còn
Còn toàn những kẻ mong tròn trăm năm.
***
Thiên tử họ Lý họ Ngô…
Mỗi con một họ vậy trời họ chi?
***
Đôi ta trên một con đò
Vạch thuyền đánh dấu ai ngờ sông trôi
Hẹn lời thề giữ lấy lời
Biết đâu lời của mỗi người là sông.
***
Cầm tinh cái con giả vờ
Làm quan phát tướng đi tu phát tài
***
Bói Toán
Quỷ thần xin chớ có mê
Thấy đốt hương muỗi bay về là toi.
Nằm mộng đi bói trong mơ
Thầy mù mở mắt vẫn ngờ là chưa
Chúng sinh nhắm mắt say sưa
Cùng trong huyễn mộng ai lừa được ai.
***
Cố biết giờ chết của mình
Coi như đã bị tử hình khai đao
Không cần biết chết lúc nào
Coi như lạc lối đi vào Thiên Thai.
***
Tình nào cũng chỉ dở dang
Đôi ta tạo hóa cũng đang hoàn thành.
Cái gì cũng chỉ dở dang
Ngay như vũ trụ cũng đang hoàn thành.
***
Tình nào cũng mối tình đầu
Không ai đến được nơi đâu hai lần
Không gì cũ như mùa xuân
Mỗi lần xuân đến vẫn lần đầu tiên.
***
Nhân loại dù tiến bao xa
Hôn nhau vẫn cũ như là ngày xưa
Dù người làm được nắng mưa
Thì em vẫn mới ta chưa hiểu gì.
***
Ngày xưa đất rẻ như bèo
Tường đông ong bướm bay vèo là sang
Giậu mồng tơi cạnh nhà nàng
Nay xây tường kín xin chàng bấm chuông.
***
Ngày xưa vắng vẻ phố phường
Chữ Tâm, chữ Đức ta thường để trên
Bây giờ người chật như nêm
Chữ Nhẫn thường được đặt lên bàn thờ.
***
Sống một ngày đất lạ thành quen
Sống một đời người quen thành lạ
***
Cúng một mong lãi được mười
Tội hối lộ Phật ông trời không tha.
***
Trong trần ai có mấy nơi tĩnh mịch
Trong lòng mình có mấy lúc thảnh thơi
Lúc thảnh thơi gặp nơi tĩnh mịch
Là khi mình thấy cả đích trước sau.
***
Tết Nhàn
Mình không quỵ lụy người ta
Mà mình cũng chẳng có ma nào cần
Cho nên tết được yên thân
Không ai biếu xén chẳng cần biếu ai.
***
Không mong đến chẳng cầu đi
Không phân khôn dại còn chi để buồn.
***
Ngủ đi hãy ngủ đi em
Đời là như thế dậy xem làm gì
Dậy đi em hãy dậy đi
Đời là mộng huyễn có gì mà mơ.
***
Được thời mối đục chân vua
Anh hùng đâu lấy được thua mà bàn
Hết thời lính lại trói quan
Con vua thất thế lại sang quyét chùa.
***
Đuổi cướp trong cái vòng đời
Trước sau giả thật chỉ trời biết thôi
Cướp vặt không thoát lưới trời
Cướp cả thiên hạ được ngồi làm vua.
***
Mẹ già như chuối chín cây
Sổ đỏ mẹ quyết cầm tay chẳng rời
Ông sở địa chính phì cười
Mai kia quy hoạch đất thời của ông.
***
Lều tranh hai trái tim vàng
Sổ đỏ không có liệu chàng tính sao.
***
Làm thơ chẳng dám nổi danh
Sợ trùm khủng bố bắt thành con tin
Ngu si được hưởng thái bình
Làm thơ con cóc mong mình yên thân.
***
Nghĩ đến nổi tiếng mà lo
Nói nhỏ cũng hóa hét to vỡ trời
Đi vào khách sạn nghỉ ngơi
Thiên cơ lộ hết là đời đi tong.
***
Có bao nhiêu kẻ yêu ta
Kẻ ghét đếm đủ cũng là bấy nhiêu
Khi biết ghét cũng là yêu
Ân oán sẽ hết mọi điều sáng trong.
***
Người bảo chân lý hướng này
Thì chân lý cũng ở ngay ngược chiều
Ở đời có ghét mới yêu
Chân như quay khắp bốn chiều đều như.
***
Ma quỷ hợp với yêu tinh
Đàn ông ngốc thích vợ xinh mẽ ngoài.
***
Đạo nào tóm lại cũng là
Âm - dương, đực - cái, đàn bà - đàn ông.
***
Bỏ cả giang sơn vì người đẹp
Biết đâu người đẹp thích giang sơn.
***
Thuế nước còn có chỉ tiêu
Thuế vợ biết nộp bao nhiêu cho vừa.
***
Ước gì mình theo Đạo Hồi
Được lấy bốn vợ cùng ngồi một nơi
Hà Đông sư tử hết thời
Có giỏi kiện thánh đạo hồi A la.
***
Luật Bù Trừ
Rồi sẽ hiểu ít nhiều đều là đủ
Trẻ hay già vô nghĩa trước mai sau
Vua ôm ấp bao cung tần mỹ nữ
Sướng hơn gì người cùng khổ ôm nhau.
***
Ất Dậu 1945 – 2005
Ất Dậu trước chết dơ xương
Dậu này mắc bệnh béo trương phát phì
Bụng to cu lại bé đi
Trách gì cái luật bù trừ em ơi.
***
Thế gian được vợ hỏng chồng
Muốn chồng chung thủy vợ đừng chính chuyên
Ơn anh em chớ có quên
Anh đành hư hỏng để em nên người.
***
Luật Bù Trừ
Đạo người lấy thấp bù cao
Cao cho đến lộn tùng nhào chưa yên
Đạo trời bù dưới bớt trên
Cân bằng sinh thái không thêm bớt gì.
***
Nước chảy chỗ thấp - rồi bay lên trời
Người nhìn lên cao – rồi nằm dưới đất.
***
Thiên Thai mở khóa động đào
Yêu là cõi phúc buộc vào dây oan.
***
Ở đâu mà nước quá trong
Ở đấy sự sống sẽ không có gì
Ở đâu nước đục như chì
Sự sống cũng chẳng có gì ở trong.
***
Hồng nhan bạc mệnh đa truân
Sao ai cũng muốn mỹ nhân là mình
Ngu si được hưởng thái bình
Chẳng ai lại muốn để mình ngu si.
***
Chối bỏ cách sống một người
Là mình chối bỏ cái trời sinh ra
Chối bỏ cách nghĩ người ta
Là mình tự cắt thịt da của mình
***
Kẻ mong chết ở trên giường
Người mong da ngựa chiến trường bọc thây
Đừng bàn khôn dại ở đây
Cũng như trời đất có ngày có đêm
***
Áo quan không túi không quần
Mặc đều vừa vặn không cần số đo
***
Con chuột mắc phải sai lầm
Khi rơi vào bẫy không ăn miếng mồi
***
Chuẩn bị đón dâu về nhà
Cũng là sắp tiễn cụ già ra đi
Mùi xuân của gái đang thì
Mùi thơm của đất có gì khác đâu?
***
Tâm Nhàn
Tự nhiên chờ cái đến
Thanh thản tiễn cái đi
Yêu những điều không muốn
Tâm nhàn hơn mây trôi
***
Bất ngờ bạn chết đêm qua
Nghe tin bỗng thấy lòng ta sững sờ
Tiếc thương pha lẫn ước mơ
Mong sao cũng được bất ngờ ra đi
***
Tài năng tới độ chín mùi
Chín là sắp đến cái thời rụng rơi
***
Đông vui già chớ chen vào
Gái tơ huých nhẹ chỗ nào cũng đau
Ngắm hoa lại nhớ tới câu
Hoa kia chẳng nở cho người già nua
***
Sống tới tuổi cổ lai hâm
Đoạn sau khuyến mại không cần đúng sai
***
Gọi là trẻ hay là già
Thì ta vỗ ngực vẫn là đàn ông
Khác xa các vị công công
Gia tài chỉ có một dòng nước trong
***
Sống làm chồng khắp người ta
Chết đi chỉ mụ tú bà khóc ngươi
Trần gian mất kẻ bốc trời
Cõi âm thêm một ma người ga lăng
***
Ông lão ngồi với các em
Trong phòng thư giãn được khen hết lời
Còn khi về giữa cuộc đời
Hình như chỉ thấy mọi người chê nhau
Vì đời có được kiếp sau
Cho nên người cũng đỡ đau kiếp này
***
Đời là bể khổ mênh mông
Sao ai cũng muốn sống trong bể đời
Quy tiên là được lên trời
Sao ai cũng muốn sống đời trần gian
***
Lên trời tưởng được hết vua
Đến nơi lại thấy bố vua đang ngồi
Vội vàng tụt xuống cõi người
Dưới trần thiên tử vẫn ngồi làm vua
***
Minh mẫn khi chết mới đau
Lú lẫn khi chết biết đâu là gì ?
***
Phi công trẻ lái bà già
Vất va vất vưởng như ma lạc mồ
Gái tơ cặp với bồ già
Như mai cổ thụ nở hoa bốn mùa
***
Bệnh viện xét nghiệm toàn thân
Không siêu âm được bệnh hâm của người
***
Lấy chồng thi sĩ cũng hay
Khi chết khiêng nhẹ vì gày dơ xương
Chồng nhậu chết chợ chết đường
Khỏi tiền chôn cất khỏi hương thắp mồ
***
Sống được giầu, chết được nghèo
Thác xuống âm phủ mang theo nụ cười
***
Khi biết mỗi sai lầm đều là bệnh
Chắc lòng người sẽ lượng cả bao dung
Khi biết có thể ta gặp nhau lần cuối
Thế giới này chắc chỉ có yêu thương.


(Sưu tầm)



Em ơi dịu nhẹ nỗi lòng
Hết mưa trời lại nắng trong thôi mà
Muộn phiền rồi sẽ đi qua
Khổ đau rồi cũng nhạt nhòa - cạn vơi
Ngủ đi em nhé!... khuya rồi
Ngoài kia trăng vỡ, sương rơi ướt thềm
Thiên thần gợi nét mơ đêm
Nụ cười thơ trẻ thoảng trên môi hồng
Ru em cho trọn giấc nồng
Bình yên lắng lại bão giông ngày thường
Ru em cho trắng đêm trường
Cho ngày mai biếc - sắc hương lại ngời…
Ru em thương chẳng cất lời
Ngân từ sâu thẳm cuộc đời mà ru…

(Việt An)


Hạnh phúc là gì ?
Câu hỏi muôn đời loài người hằng khắc khoải
Bởi lẽ đôi khi trong dòng trôi miết mải
Ai nhận ra mình hạnh phúc riêng tư ?

Với tuổi thơ,
Hạnh phúc là chiếc áo mới
Là que kem, cục kẹo
Là mật ngọt cuộc đời
Hạnh phúc đến, và đi, cùng nụ cười
Tuổi thơ ai vốn chẳng từng nghịch dại ?

Hạnh phúc là những buổi mai
Cặp sách tung tăng trên đường đi học
Là khi oà khóc
Cô giáo dỗ dành mãi chẳng chịu thôi.

Hạnh phúc là khi mẹ trở về
Với gói quà nhỏ thơm lừng hương cốm
Hạnh phúc là mơ được thành người lớn
Nên con trẻ chơi lấy chồng vợ
Nuôi búp bê…

Khi trai trẻ,
Hạnh phúc là lời hẹn
Em gửi lọn tóc thề mãi mãi
Hạnh phúc là bài hát mang theo những tháng ngày
Để những lúc bận lòng ta dừng chân nhớ lại
Hạnh phúc là thất bại
Vấp ngã rồi ta tự mình đứng lên.

Hạnh phúc là niềm tin vững bền
Khao khát sống và tràn trề mơ ước
Tưởng chừng mình sẽ luôn luôn đạt được
Những đích đến cuối cùng ta đã tự đặt ra.

Hạnh phúc là lúc ở xa
Ta nhận được lá thư bè bạn
Hạnh phúc là khi hoạn nạn
Vẫn thấy xung quanh chẳng riêng lẻ một mình.

Hạnh phúc là một mối tình
Phút rung động đầu đời em có nhớ
Là cơn mưa nhỏ giữa một chiều trên phố
Hai người nắm tay lặng lẽ con đường dài.

Và đến khi,
Mái tóc dần mờ phai,
Hạnh phúc là ở một nơi tĩnh lặng
Với đất trời
Với cỏ cây
Để ôn lại nỗi lòng sâu nặng
Những vị ngọt, đắng cay mà ta nếm qua
Hạnh phúc là khi thấy tất cả đã qua
Vinh nhục vốn chỉ là cơn gió thoảng
Thói tị hiềm với bao dung làm bạn
Day dứt với đời dẫu có được bao nhiêu ?

Để rồi khi ngày tháng đã ngả chiều,
Hạnh phúc là được mỉm cười nằm xuống
Ta thanh thản với những gì có được
Và cả những gì chưa làm nổi hôm qua…

Để phải phiền xung quanh khóc cho ta
Tức là vẫn còn yêu thương nhiều lắm
Hạnh phúc với đời được trở về cõi vắng
Trong nỗi nhớ mong của những người thân quen…

Hạnh phúc là gì ?
Ai sẽ chỉ cho xem ?
Ai dám tự bảo rằng mình hạnh phúc ?
Ai từng yêu mà được yêu mọi lúc ?
Ai thành công mà chẳng bại đôi lần ?
Nhắn nhủ rằng,
Trong những bài thơ, bài ca, chúng ta đi tìm hạnh phúc
Vẫn cứ ngẩn ngơ với hạnh phúc người đời
Vẫn cứ thấy hạnh phúc trong tiếng cười
(Mà chẳng tự mình biết thương yêu tiếng khóc?)

Hạnh phúc của riêng ai
Trong mỗi người là thế,
Vốn đơn sơ, bình lặng và nhỏ bé
Trong mỗi chúng ta
Ai được thoả nỗi khát khao về hạnh phúc ?


Trần Chí Trung


Tôi thả chim xanh lượn trước nhà,
Điểm trang lòng, đợi ái tình qua.
Em đi, mắt có thơ mùa hạ,
Má phấn hồng in bóng phượng hoa.

Tôi mất trời xanh của tuổi thơ,
Nên yêu em cũng bởi tình cờ
Gặp mùa hoa cũ trên đôi má,
Trong mắt em nhìn gặp bóng xưa.

Tôi ngẩn ngơ từng buổi tịch liêu,
Con ve hoài cổ thở than nhiều.
Điệu trường sầu vọng lên cao vút,
Đời sắp về xưa: Em hãy yêu.

Em yêu tôi và ta yêu nhau
Tôi lại say như buổi hạ đầu.
Cánh phượng hồng cùng tơ nguyệt bạch
Xin em ghi giữ thuở tôi sầu.


(Đinh Hùng)




Làng Ngang có gã Tiều Phu
Gọi tên là Cuội ra tù mấy năm
Tính tình tẩm ngẩm tầm ngầm
Vẫn thường lên núi tìm trầm nuôi thân.
Rồi đâu bỗng có một lần
Cuội ta lếch thếch vác "cần" đi săn
Mặt thì trông rất cà lăm
Tay thì lỗ chỗ hình xăm thuở nào
Chợt nghe có tiếng lào xào
Ngẫm ngay trong bụng -" thằng nào đây ta ?"

Giật mình Cuội mới nhận ra
Thì ra bốn chú cọp ta đấy mà !
Sẵn ngay cái búa "quả cà"
Cuội ta xông tới :" Chết cha chúng mày !"
Cọp con một chú lăn quay
Ba con còn lại xù ngay tránh đòn
Ai thương nòi giống ác ôn
"Hôm nay ta quyết đem chôn chúng mày!"
Búa quả cà, Cuội cầm tay
Đập luôn 1 phát, phạt bay hết đầu!

Một vùng cỏ dại nát nhầu
Máu văng tung toé, lâu nhâu lũ ruồi!
Bỗng nghe gầm rú vang trời
Một con cọp cái nhất thời nhào dzô!
Nhằm ngay chú Cuội, cọp vồ
Cuội ta hoảng vía nhảy vù lên cây
Hậm hực hụt mất trò hay
Cọp mẹ quay đít ra ngay bìa rừng
Nhìn lũ con chết, rưng rưng
Thế rồi ngoạm ít lá rừng mớm ngay

Gió hiu hiu, lá lay lay
Cọp con mở mắt, dậy ngay tức thì
Trời ơi, rõ đến lạ kì
Đuôi còn ngoe nguẩy, vừa đi vừa cười!
Cuội kia lòng dạ rối bời
"Chắc ta tích đức nên trời giúp cho"
Tặng trăm ngàn thúng xôi vò
Không bằng hé lộ...một trò lang băm!
Lũ cọp bỏ đến bờ đầm
Cuội ta nhảy xuống lầm rầm, ngất ngây

"Gốc gì rõ đến là hay"
Cuội ta nhổ mãi, chẳng lay tí nào
Gốc cây cũng chẳng mọc cao
Thế mà rắn chắc khác nào gỗ lim
Nhìn đi nhìn lại giật mình
Cây thần có dáng cái đinh tròn đầu
Cuội ta ngẫm nghĩ hồi lâu
Bỗng nhiên sáng ý liền mau quay người
Làm gì hì hục một hồi
Cây thần mà gốc đã trồi lên ngay ?

(Bà con cô bác có hay
Ai mà giải được câu này thưởng luôn)
Cây thần mang vội về buôn
Tự nhiên bụng thấy buồn buồn làm sao
Thế là len lén bờ ao
Tính bài giải quyết cách nào hay hơn
Bỗng nhiên mặt nước dập dờn
Xác trương một chiếc... hết hồn Cuội ta
Co cẳng tính cách chạy xa
Nhưng làm như thế đâu là có nhân

Cuội liền bịt mũi bằng... "chân" (!!!???)
Khều khều cái xác vào gần, vớt lên
Vặt lá bỏ vô miệng liền
Xong rồi ngồi đợi phép tiên, ma gà
Cái xác cười toét ha ha
Rồi ngồi bật dậy: "cho ta bia nào!"
Cuội ta lúc ấy thở phào
Thuốc thần có mắt, trời cao có lòng
Mặt cụ già đã hồng hồng
Xong ngồi như thể ... đi đồng, trầm ngâm

Rằng: "ta chắc chắn chẳng nhầm
Thuốc tiên là thứ con cầm trên tay
Con hãy về và trồng ngay
Hàng ngày nhớ phải tưới cây bốn lần
À, mà không tưới với phân
Nếu không mất gốc cây thần bay đi"
Từ ngày có được cây thần
Cuội ta nối tiếng làng gần xóm xa
Cứu chó, cứu chuột, cứu gà
Chỉ cần nhai lá thế là sống ngay

Và rồi cho đến một ngày
Máy bay chiến đấu đậu ngay trước nhà
Từ trong khoang cửa đi ra
Vợ chồng triệu phú buôn gà làng bên
Cuội ta cắp túi đi liền
Hi vọng còn có cái duyên giúp người
Cô con gái mới lìa đời
Nghe đâu chích choác hôm rồi quá tay
Rút kim ra, chết lăn quay
Bố mẹ sợ quá, bế ngay vào nhà

Thế rồi sang đón Cuội ta
Kèm theo lời hứa tặng nhà, gả con
Tưởng đâu đã phải vào hòm
Mớm dăm xọt thuốc vào mồm, tỉnh luôn
Đám cưới hoành tráng kinh hồn
Có vợ lại có hồi môn mang về
Cuội xoay ra làm chủ đề
Hàng ngày chỉ tính xem "về" bao nhiêu ?
Nhà cửa giao lại vợ yêu
Chăm lo, quản lý rất nhiều nhân công

Một ngày nọ, trời nổi giông
Có lũ thổ phỉ nó xông vào nhà
Túm lấy vợ cuội khảo tra
Xong rồi đập chết, quẳng ra sau vườn
Móc ruột nấu với cháo lươn
Xác thì cứ thế nằm ườn tô hô
Cuội ta hôm ấy trúng lô
Mua ngay một chiếc Novou phóng về
Rẽ vào ngõ, thấy vắng hoe
Chỉ có con chó le te ra mừng

Cuội ta nổi giận phừng phừng
Định túm đầu vợ đánh sưng mặt mày
Nhưng rồi chợt hiểu ra ngay
Lá thần cũng phải bó tay lần này
Cầm dao mổ bụng con cầy
Lấy ruột đắp lá, ổn ngay mới tài
Vợ thì vẫn thế hình hài
Nhưng mà tâm tính đã mai một nhiều
Từ thật thà, hóa xảo điêu
Việc dặn từ sáng, đến chiều chưa xong

Dặn "có" thì lại nói "không"
Mùa đông thì lại lông nhông ra đường
Cuội ngẫm thấy cũng đáng thương
Chỉ túm cổ dặn phải thường tưới cây
Múc ở bể nước mới xây
Chớ có tùy tiện cây bay về trời
Chồng vừa mới nói dứt lời
Ghếch chân vợ đã ra nơi "tưới" liền
Thế là cây bỗng nổi điên
Ầm ầm bật gốc thăng thiên vù vù

Cuội về nghe tiếng vợ tru
Vội túm cây quý mong thu được về
Nhưng cây sức mạnh gớm ghê
Cuội ta cũng quyết không hề buông tay
Cả hai cứ thế bay bay
Thẳng luôn một phát tới ngay chị Hằng
Từ đó khi ngắm mặt trăng
Chúng ta thường thấy bóng thằng cu em
Bên cây cổ thụ đêm đêm
Ngồi buồn mà nhớ mà thầm tiếc thay!




Là đàn ông tức là mê rửa chén
Mơ lau nhà và háo hức lau xe
Làm đàn ông là tựa cửa đợi vợ về
Nhanh nhảu chạy ra đỡ làn, đỡ nón.

Dịu dàng ngồi xuống bằng cánh tay năm ngón
Hỏi nàng xem có uống nước cam không?
Rồi bưng lên trên khay nhỏ màu hồng
Nước giải khát, khăn lau tay, xí muội.

Rồi trong khi nàng chân co chân duỗi
Vừa nhấp môi, vừa đọc báo thời trang
Ta tung tăng vào bếp mở làn
Lấy các thứ bày ra bàn chuẩn bị.

Nước tương này xếp vào ngăn gia vị
Hành tím này xếp vào giỏ đồ khô
Đậu hũ đây thì thả vào tô
Còn rau sống bỏ vào thau rửa sạch.

Cá chép tươi còn đang phành phạch
Đánh vẩy rồi ta lấy thớt ra
Tay cắt vây, mồm lại hát ca
Làm việc nhà, đó là hạnh phúc.

Bắc nồi lên tiện nay ta múc
Nước từ trong máy lọc lưng lưng
Bỏ cà chua, bỏ hành lá tưng bừng
Ta sẽ nấu một nồi canh lịch sử.

Trong khi đó vợ ta đang mặc thử
Chiếc áo mới mua về, coi có đẹp chưa?
Ta vừa khen, vừa nạo cùi dừa
Để rắc sẵn lên chén chè trôi nước.

Ăn cơm xong cho nàng dùng mát ruột
Và kèm thêm lát dưa hấu đẹp da
Nồi canh sôi trong tiếng reo òa
Ta thả cá, rồi làm luôn món mặn.

Mở tủ lạnh ra, nhớ lời vợ dặn
Rằng hôm nay nàng muốn ăn cua
Rang với me, thêm dăm quả trứng rùa
Ta nhanh nhảu cho vào trong nồi hấp.

Nhớ khi rang phải vặn cho lửa thấp
Cua mới ngon và mới vàng đều
Đang say sưa thì nghe tiếng nàng kêu
"Nước tắm của em, anh yêu ơi, đâu nhỉ?"

Vớ chai dầu thơm trên tràng kỷ
Ta vội vàng chuẩn bị khăn bông
Dầu gội đầu, kèm theo cái lược hồng
Mời nàng vào, không quên mở nhạc.

Nàng bước vô, không hề kinh ngạc
Vì chuyện này đã quá thân quen
Ta nhanh tay mở khóa vòi sen
Rồi sung sướng chạy ngay ra bếp.

Và vui mừng nhanh chóng xếp mâm
Còn không quên mở lọ khế dầm
Cùng pha sẵn ly tra sâm thơm phức
Nàng bước ra, khăn bông quấn ngực.

Như thiên thần sáng rực vẻ thanh cao
Kéo ghế nhanh, nàng yểu điệu ngồi vào
Khen ta là chồng ngoan, chồng tốt
Ta ngây ngất không thốt được lời nào.

Ta gắp cho nàng thêm món đồ xào
Ngắm nàng ăn, lòng dạt dào cảm mến
Chính giữa bàn hai ngọn nến lung linh
Tỏa hào quang xuống góc nhà xinh.

Hai tâm hồn trắng tinh hòa nhịp
Ta nhai vội để còn nhanh kịp
Vào trải giường và mở tivi
Chờ nàng ăn xong, ta gọi thầm thì.

Mời nàng vô đúng kỳ phim nhiều tập
Nàng thong thả chiêu ly trà chống mập
Trước khi xem trai Hàn Quốc ung thư
Dưới chân nàng con mèo nhỏ gừ gừ.

Còn xa xa ta hăng say rửa chén
Vừa rửa kỹ ta vừa nhìn lén
Thấy nàng đang khép mắt mơ màng
Với lấy chăn hoa ta đắp nhẹ nhàng.

Bàn tay ta dịu dàng khe khẽ
Rắc vào chăn một chút dầu thơm
Đặt cạnh nàng gấu bông nhỏ lông xồm
Vặn bé ngọn đèn rồi ta lui bước.

Ta kiểm soát cửa sau, cửa trước
Dắt xe vô và cho chú mèo ăn
Đậy kỹ thức ăn để tránh thằn lằn
Kiểm soát lọ đường, đề phòng bọn kiến.

Rồi vươn vai ta hùng dũng tiến
Vô phòng nàng, kéo nhẹ tấm rèm ra
Cho ánh trăng xanh biếc ngọc ngà
Phủ lên bóng nàng đang ngon giấc.

Ta dịu dàng ngồi nhẹ như ngọn bấc
Nói thì thầm ba tiếng "vợ yêu ơi"
Nàng vừa yêu vừa đẹp nhất trên đời
Ta thiếp đi nơi chân giường mát dịu.



Lê Thị Liên Hoan


“Nơi nào có em, nơi ấy là thiên đường”
Mark Twain


Nếu như đêm nay anh ngồi gác một mình
Chỉ riêng anh và những vì sao còn thức
Anh sẽ chọn một vì sao đẹp nhất
Để bảo rằng – đấy chính là em.

Nếu trưa nào anh qua một khoảng đường êm
Chỉ có nắng và chân mình đạp lá
Trời thành phố khép hàng mi êm ả
Anh đi cùng chiếc bóng của mình
Anh sẽ chọn một bóng râm dịu mát
Để bảo rằng – đấy chính là em.

Nếu khuya nào anh vào xưởng ca đêm
Giờ ngon giấc của em trong giấc ngủ
Anh sẽ gọi hương ngọc lan đầu phố
Theo dọc đường và bảo – đấy là em

Ở nơi nào mà anh chẳng có em
Có cả lúc một mình đi xuống phố
Đi theo anh chỉ lá me và gió
Thì lá me và gió chính là em.

Anh nghiêng mình cảm tạ Mark Twain
Đã phát biểu tuyệt vời về đôi lứa
Đã cho anh những thiên đường mở cửa
Khắp mọi nơi trong cuộc sống của mình.

Ở nơi nào mà anh chẳng có em
Có khi ngủ nữa là khi anh thức
Anh đưa tay là chạm vào hạnh phúc
Trái táo hồng treo giữa những cành êm
Em là ban mai, là chiều vắng, là đêm…

Đỗ Trung Quân



NỮ 35 tuổi đẹp ngoan,
Mẹ dạy muốn học hãy khoan có chồng
Bây giờ bằng cấp ngập phòng,
Nhìn đi nhìn lại long đong một mình
Anh nào tức cảnh sinh tình
Mau mau mở máy gửi hình điện tin:
Tìmchồngdzin@gmail com

NAM 40 tuổi đa tài,
Nhiều tiền, học giỏi, đẹp giai hơn người
Bận làm, bận học, bận chơi,
Giật mình nhìn lại nửa đời sắp qua
Nhắn em đẹp sắc gần xa,
Yêu trai tài khỏe đây là email:
Tìmvợyêu@aol.com

NỮ 45 tuổi đẹp sang,
Có nhà, có tiệm, không màng lợi danh.
Em yêu mái ấm yên lành,
Ba lần ly dị mấy anh chồng lười.
Anh nào phong nhã, tốt tươi
Yêu người chung thủy xin mời đến em.

NỮ 50 tuổi đen giòn,
Ba con, bốn cháu lon ton đầy nhà.
Chồng nay bám gót người ta,
Chính chuyên, em chẳng kêu ca buồn phiền.
Anh nào thông hiểu nỗi niềm,
Nếu trên bốn chục cảm phiền viết thư.

NAM 55 tuổi thành công,
Nhà to, xe đẹp rộng lòng yêu thương.
Cuộc tình gẫy gánh giữa đường,
Vợ xưa cáo giác anh thường kiết keo.
Anh nay dám hứa một lèo,
Em nào dễ mến anh đèo anh chia.

NỮ 60 tuổi xinh ngoan,
Cả đời chăm sóc lo toan việc nhà.
Chồng về nước Việt năm qua,
Gặp cô con gái bán bar mê liền.
Em nay chán cảnh ngồi thiền,
Anh nào yêu bé cho tên tặng hình.

NỮ 65 tuổi giỏi giang,
Chồng vừa khuất núi vì mang bệnh già.
Các con nay lớn ở xa,
Cảnh nhà đơn chiếc vào ra một mình.
Anh nào tức cảnh sinh tình,
Biên thư, điện thoại, gửi hình em coi.

NAM 70 tuổi hiên ngang,
Dẻo dai, job tốt, nhà sang nhất miền.
Tháng tháng nhà nước phát tiền,
Ngồi xe Mỹ lái liên miên cả ngày.
Tìm em gái Việt thơ ngây,
Ai muốn qua Mỹ anh đây sẵn sàng.

NỮ 75 tuổi dịu dàng,
Chồng con bỏ lại lang thang chợ đời.
Thân già lặn lội ngược xuôi,
Đi chùa, đi chợ lôi thôi lạc đường.
Tìm người cùng cảnh đoạn trường,
Nắm tay đi tiếp quãng đường dở dang.

NAM 80 tuổi mơ màng,
Năm mươi năm trước dọc ngang một thời,
Vợ nay khuất núi xa rồi,
Một mình lẻ bóng nên ngồi ngẩn ngơ,
Mong gặp bạn gái bơ vơ,
Cùng nhau dệt mộng lúc chờ ngày đi.

NỮ 85 tuổi độc thân,
Đam mê du lịch, khi gần khi xa,
Đi đâu cũng chỉ mình ta,
Một mình ngoạn cảnh có gì là vui.
Anh nào sở thích giống tôi,
Hứa bao trọn gói, xin mời biên thư.

NAM 90 tuổi sống dai
Đơn thân nhà trống, ngồi hoài lặng im,
Nghe nhạc rồi lại coi phim,
Coi tin mãi chán, lim rim mắt mờ.
Em nào cùng cảnh bơ vơ,
Điện thư gửi gấp, anh chờ nơi đây.

NỮ 95 tuổi cô đơn,
Con bỏ dưỡng lão đã hơn năm rồi.
Xe lăn tôi đẩy mình tôi,
Cháu con bận rộn, ôi thôi là buồn.
Anh nào cùng cảnh gối đơn,
Vào ra thăm hỏi, nhớ ơn bạn tình.

NAM 100 tuổi mỏi mòn,
Liệt giường nằm vạ đã tròn ba năm.
Họ hàng chẳng có ai thăm,
Cơm ăn vung vãi, chỗ nằm dơ nhem.
Em nào thương đến mà xem,
Đút cơm thay tã, anh thèm cầm tay.
Gia tài anh sẽ trao ngay...
(ST)


Bến mơ thuyền đậu, dưới thuyền mơ.
Tôi đã mơ màng chuyện tóc tơ.
Bỏ dở khăn thêu, nàng lẳng lặng
Đến xem chàng nối mấy vần thơ.

Bỗng nàng sung sướng vỗ tay reo,
-Thi sĩ, chồng em, anh đáng yêu!
Những vận thơ anh huyền ảo quá!
Và thiêng liêng quá! Và cao siêu!

Chàng ngước nhìn nàng trong luyến ái:
-Mình ơi! mình nối hộ thơ, mình!
-Em chả nối thơ đâu đấy nhé!
Suốt đời em chỉ muốn hôn anh.

Một chiếc, một chiếc lại một chiếc,
Má chàng in có vạn đôi môi.
Chàng cười như nấc đi từng lúc:
- Anh lạy cô mình, anh xin thôi!


Nguyễn Bính



Nắng nhẹ nhàng bên cửa
Lững lờ... trôi... nhẹ trôi
Êm đềm hong suối tóc
Từng sợi mềm... em tôi.

Tình như làn gió thoảng
Giữa trời... bay... cứ bay
Thoảng về con phố vắng
Hụt hẫng bàn chân ai?

Tình vương? Vương rất khẽ
Mà nặng trĩu đời anh.
Em lặng thầm theo gió
Mắt vương gì? Long lanh!


Tú Yên




Ôm em tròn một vòng tay
Ngoài kia tuyết đổ trong này nồng hương
Cổ em da trắng dị thường
Anh nghe sóng vỗ thân thương vô bờ.

Hôn em nụ rất tình cờ
Về anh chết lặng từng giờ tê mê
Thơm thơm lên mái tóc thề
Đôi môi cháy bỏng còn nghe hương nồng.

Xuân nào nắng ấm ven sông
Nằm trên thảm cỏ phiêu bồng ngó mây
Ơi em dưới mấy tàn cây
Dấu chân kỷ niệm còn đầy lối xưa.

Đêm nào ướt lạnh dưới mưa
Đường khuya phố vắng anh đưa em về
Xưa sao mình thấy cận kề
Giờ sao cách trở sơn khê mịt mù.

Hôm nay trời đã vào Thu
Một mùa thương nhớ chừng như võ vàng
Hẹn hò đâu nữa rộn ràng
Nụ hôn ngày cũ bàng hoàng sao quên.


Hồ Công Tâm


Mắt em mưa xuống kinh thành
Đừng nhìn anh với bóng hình đêm xưa
Vòng tay để lạnh mùa Thu
Hàng mi xanh bỗng sa mù biển khơi.

Ngậm ngùi dư vị làn môi
Đừng cho anh nhớ nụ cười trầm hương
Giận hờn vai nhỏ mây vương
Lỏng vòng ôm nhịp tay cuồng tiễn đưa.

Ánh đèn Thu muộn giăng mưa
Gót chân hồng ngọc che mờ không gian
Xin hồn hoa trắng dung nhan
Đừng ngăn biên giới cung đàn hương bay.

Lời ca nước mắt lưu đày
Xa em đàn cũng hao gầy thanh âm
Chia đôi mái tóc trăng rằm
Lìa vai dã thảo, gọi thầm tên nhau.

Đàn ơi !hồn ngọc về đâu?
Ngón tay xé lụa còn đau nét cười?
Xin Em nếp áo ngàn khơi
Chút mây bay lẫn dáng đời hôn mê.

Chiều tàn khóc mắt Thu đi
Nhạt hơi Em thở, còn gì trong anh?
Riềm mi khuất bóng ngàn xanh
Môi em còn đọng nửa vầng trăng say.

Tuổi xuân ép giữa lòng tay
Xin em đừng gợn nét mày sương sa
Lệ nào kết ngọc trong hoa?
Đóa hôn thần khải chưa nhòa sắc hương.

Ngủ vùi cơn sốt trùng dương
Tiếng ca lạc phách, cung đàn mê cung
Chập chờn nỗi nhớ thêu nhung
Giấc mơ xõa cánh bướm rừng theo Em...


(Đinh Hùng)


Nhớ mùa đông ấy đã xa
Cũng mùa cây cải nở hoa khắp đồng
Em ngồi giặt áo bên sông
Mây bay soi bóng, nước trong in hình

Ai qua bắc nhịp cầu tình
Sợi tơ duyên phận nối mình với ta
Lời yêu rạo rực màu hoa
Trăm năm thề chẳng phôi pha sắc vàng

Tình em gửi trọn cho chàng
Dù cho xuống biển, lên ngàn quản chi
Kể từ cái buổi chia ly
Sầu đong thương nhớ, hoen mi ngậm ngùi…

Chàng đi thăm thẳm phương trời
Bến xưa em vẫn đợi người trong mơ
Ủ hương vào những vần thơ
Nụ hoa khép lại ngẩn ngơ nhói lòng

Chàng đi trả nợ tang bồng
Biết còn giữ trái tim hồng em trao?
Cải vàng trong nắng nao nao
Chiều nay có kẻ nghẹn ngào nhớ ai…


Trần Nguyễn Dạ Lan



/