"Dù bị đau đớn quằn quại, tôi vẫn tha thiết yêu thương trần gian điên dại này"
Đã gần bảy năm rồi anh mới trở lại Đà Lạt vào một chiều Đông. Gió lạnh thốc về lật từng vạt áo khách lữ hành đang trở về cùng quá khứ… như anh. Không hiểu từ khi nào Đà Lạt đã mất dần nét trầm cổ buồn buồn thơ mộng của xứ núi mù sương ngày xưa. Có một chút gì luyến tiếc bừng lên trong anh.
Bước chân ngập ngừng đưa anh về phố núi khi sương mù còn giăng trên những tầng lá thông già xanh thẫm. Ngay tầm mắt anh là đồi thông vi vu gió lộng, xa xa nơi góc khuất sau lưng đồi anh nhìn thấy một dải lụa vàng đang run rẩy trong gió…
Dã Quỳ - Em còn đó không? Màu vàng say ngây ngất lòng người lữ thứ…
Nắng dần phai, cỏ trên đồi đã úa và gió ngày xưa chạm vào lòng anh rưng rưng…

Để chuẩn bị cho cuộc thi triển lãm tranh lớn trong giới mỹ thuật vào mùa Thu năm sau nữa, anh quyết định đến Đà Lạt để thực hiện tác phẩm tâm đắc của mình.
Con dốc Hai Bà Trưng với khoảng rừng thông vắng lặng lưu luyến bước chân chàng họa sĩ. Anh - chàng trai của Sài Gòn ồn ào hoa lệ quyết định đi tìm cho mình cái trầm lặng của phố núi mù sương để đưa hồn vào tranh vẽ.
Anh - chàng họa sĩ nghèo nhưng đầy tài năng đưa gót chân mình về phố núi. Lang thang các triền dốc, những con đường uốn lượn nhấp nhô lên xuống, những khoảng đồi thông reo cho đến đỉnh cao mù sương của phố núi anh vẫn chưa tìm ra cho mình những điều anh luôn cảm thấy thiếu trong những bức tranh của anh… Cái hồn của tranh, cái trầm mặc anh đi tìm vẫn như một thách thức với một họa sĩ trẻ đầy tài năng với một vài cuộc triễn lãm tranh nho nhỏ. Nhiều người tấm tắc khen tranh của anh xuất sắc - những lời ca tụng từ bao lâu nay khi tranh anh bắt đầu xuất hiện trong giới mỹ thuật không làm anh thỏa mãn. Anh đi tìm chính mình, đi tìm những điều tâm hồn anh cảm nhận còn thiếu…Đi tìm những cảm giác lấp đầy khoảng trống vẫn hay xuất hiện trong anh, anh ghét sự cô đơn, anh ghét cảm giác trống trải... mà anh cảm nhận được trong chính những bức tranh của mình…
Lang thang mất mấy ngày mà nét vẽ của anh vẫn nguệch ngoạc vô hồn. Cái màu bình thường của đồi núi trong tranh vẽ của anh cứ bàng bạc lạc lõng, trên đỉnh đồi là một bức tường rêu lạc lõng… Thất vọng, thất vọng hoàn toàn với cảm xúc chính mình…
Chiều buông thấp chân đồi, xếp bút vẽ anh quyết định mai sẽ trở lại Sài Gòn tìm cảm hứng vẽ khác…

Bước chân đưa anh đi xuống triền dốc, bỗng anh dừng lại… Tiếng dương cầm đâu đó thanh thoát vẳng lên xa xa, như có ma lực đẩy bước chân anh đi về hướng đó… Thấp thoáng sau rặng thông già giữa lưng chừng con dốc ẩn hiện mái ngói rêu phong của một ngôi nhà khá cổ kính. Điều đập vào mắt anh đầu tiên chính là một thảm vàng rực tuy không rộng lớn nhưng ửng lên trong sắc chiều của hoa dã quỳ, hoa của phố núi…
Khúc độc tấu Sonata ánh trăng vọng ra từ ngôi nhà có rèm cửa màu xanh nhạt mềm mại ấy khiến bước chân anh dừng lại và ngơ ngẩn lắng nghe…
Cổng nhà he hé mở càng thôi thúc anh bước vào. Lạ, người dân phố núi không sợ trộm viếng chăng? Hay chủ nhân ngôi nhà đang chờ ai đó mà cổng nhà mở sẵn… Kệ, một tay cầm giá vẽ một tay anh đẩy rộng cửa bước vào để thỏa trí tò mò.
Ngồi xuống bậc thềm bằng đá nham nhám anh nhắm mắt đắm mình trong tiếng nhạc, quên cả không gian… quên cả thời gian… quên cả việc anh đang là một người khách lạ… không mời mà đến… Cho đến khi một giọng nói nhỏ nhẹ êm như gió thoảng vọng lại từ sau lưng làm anh choàng tỉnh:
- Ông là ai vậy?
Giật mình mở choàng mắt anh lật đật đứng bật dậy quay lại phía sau nhìn, người thiếu nữ xuất hiện trước mắt anh làm anh ngẩn người. Trời ơi, người đâu mà đẹp đến thế này? Một mái tóc dài đen nhánh xõa lòa xòa trên vai, chiếc áo len màu tím nhạt ôm trọn bờ vai mềm mại và chiếc váy màu trắng vừa khít thân hình thanh tú không thể chê vào đâu của nàng. Đôi mắt trong veo của nàng đầy ngạc nhiên đang hướng về anh làm anh thật sự lóng ngóng. Lần đầu tiên trong đời anh thấy mình như chú bé con lọng cọng, tay chân như thừa thãi trước một người con gái. Nàng thật đẹp, đẹp đến nỗi anh không tin vào mắt mình…
- Ông là ai vậy?
Nàng lặp lại lần nữa, lúc này anh mới như sực tỉnh:
- Xin lỗi, xin lỗi… là vì… tiếng đàn… hay... hay quá… nên tôi… vào… à không… tôi… tình cờ đi ngang… hay đến nỗi… tôi… tôi không thể không… bước vô…
Trời ạ, sao bỗng nhiên anh ngọng nghịu nói năng ngớ ngẩn đến mức này… Chiếc giá vẽ đã rời tay anh rơi xuống đất từ khi nào anh cũng không hay… Lúng túng đến mức tệ đến thế là cùng với gã trai Sài Gòn dư sự tự tin như anh… Ánh mắt nàng bỗng dịu lại và trên môi nàng nở một nụ cười đẹp đến mê hồn làm anh như chới với, nàng cúi xuống nhặt bức tranh dang dở và giá vẽ của anh lên cầm trên tay ngắm nghía:
- Ông là họa sĩ?
Anh gật đầu mà không thốt lên nổi lời nào vì sợ mình lại lóng ngóng nói năng vớ vẩn như khi nãy. Tự mắng thầm bản thân mình sao kỳ cục đến thế này, lúng túng như gà mắc tóc trước một người con gái thì đúng là chuyện ngớ ngẩn chưa từng xảy ra với anh.
- Tranh ông không có hồn… nét vẽ rất thanh thoát nhưng thiếu cái hồn… Ông là một người cô đơn…
Anh ngỡ ngàng nhìn nàng, lần đầu tiên trong đời có một người nhìn thấu cái còn thiếu trong tranh anh, nhìn thấu những gì anh đang nghĩ và lại là một người con gái đẹp. Khó khăn lắm anh mới cất nổi lời:
- Thật vậy ư?
- Em có thể mượn cọ vẽ của ông không?
- Em biết vẽ?
- Dạ
Từ xưa đến giờ anh vốn là một người khó tính trong việc trao cọ vẽ của anh cho một ai đó, nhưng giọng nói êm ái và tiếng "Dạ" ngọt ngào của nàng làm anh như bị mê hoặc đưa ngay cây cọ vẽ anh rất yêu quý cho nàng và chăm chú chờ đợi xem nàng sẽ làm gì.
Rất thành thạo, nàng pha màu rất nhanh… Anh để ý nàng chỉ pha hai màu vàng nhạt và vàng nâu... nét cọ nhịp nhàng trong tay nàng và ánh mắt dịu dàng của nàng nhìn xa xăm khiến anh phải hướng theo ánh nhìn ấy. Anh cảm nhận được ánh mắt ấy hướng về phía dãy đồi đang ánh lên màu vàng trong sắc chiều đang nhạt… sắc vàng của dã quỳ.
Anh nhìn và nhìn thật lâu vào bức tranh của mình. Thấp thoáng khoảng xanh trong bức tranh dang dở vô hồn của anh xuất hiện những mảng vàng… Và khi nàng dừng cọ, anh ngỡ ngàng nhìn vào bức tranh không thốt nên lời… Trong cái sắc lạc lõng nơi đồi núi ấy bừng lên màu vàng rực rỡ của một loài hoa. Một màu vàng bao trùm chạy vòng quanh triền đồi. Và... trên đỉnh đồi lạc lõng ấy xung quanh bức tường rêu nằm im lìm trong nắng kia của anh đã được phủ lên một màu vàng rực rỡ. Bức tranh trở nên sinh động và óng ánh lạ kỳ. Anh ồ lên kinh ngạc, anh quay sang nhìn nàng:
- Em vẽ thật đẹp, bức tranh của tôi bây giờ thật tuyệt… Đây là hoa gì… màu vàng đẹp ngất lòng… hình như… là…
- Là hoa dã quỳ
- Dã quỳ?… à… tôi thấy nó ngoài kia… nhưng lại không nghĩ ra việc đưa nó vào tranh…
- Vì ông chưa cảm nhận được dã quỳ là hồn phố núi
- Hình như dã quỳ chỉ có mùa này?
- Dạ, chỉ có mùa này ông đến mới có thể nhìn thấy dã quỳ nở vàng rực. Dã quỳ mọc hoang dại mộc mạc như nét dịu dàng của người con gái không phấn son mà vẫn mặn mà đi vào lòng người…
- Em học mỹ thuật à?
- Dạ không, nhưng em thích vẽ…
Anh nghe từng lời nàng rót vào tai mà ngơ ngẩn, ngắm nhìn bức tranh của mình giờ đây óng ánh sắc vàng như trải thảm trong sắc xanh của rừng cây đồi núi mà anh hoàn toàn hài lòng, một cảm giác rất lạ khiến anh gần như không muốn rời khỏi căn nhà ấy…
Trời nổi gió lớn và lắc rắc vài giọt mưa, anh luyến tiếc khi phải từ giã nàng. Đôi mắt dịu dàng của người thiếu nữ nhìn anh rất nhẹ nhưng như níu cả con người anh. Dường như nhìn thấu được những gì trong lòng anh, nàng cất giọng nhỏ nhẹ:
- Tạm biệt ông, nếu ông vẫn còn ở Đà Lạt mời ông cứ đến đây nhé
- Sao em biết tôi không phải người Đà Lạt?
- Đà Lạt nhỏ lắm ông à, vả lại người Đà Lạt… không giống ông? Ông ở nơi khác đến???
- Đúng vậy
- Sắp mưa lớn rồi ông về đi, mưa phố núi lạnh lắm.., mai nếu muốn ông cứ quay lại cửa nhà em vẫn mở đón ông…
- Cảm ơn em, ngày mai tôi sẽ trở lại… chắc chắn sẽ trở lại…
Anh mừng rỡ nhận lời và hấp tấp đứng lên bước ra cổng như chỉ sợ nàng sẽ thay đổi ý định ngay, đứng ở bậc thềm đôi mắt nàng ánh lên nụ cười tinh nghịch làm anh cảm giác như mặt mình ửng đỏ. Ra đến cổng bỗng chợt nhớ ra điều gì, anh quay lại hỏi:
- Xin lỗi, tôi có thể hân hạnh biết tên em không?
- Tên em là… Dã Quỳ
- Tôi là…
- Đừng, em sẽ gọi ông là Đông Phong
Nàng nói xong khẽ cười rồi quay gót vào nhà, anh ngẩn ngơ nhìn theo và miệng lẩm nhẩm hai cái tên "Dã Quỳ…Đông Phong…".
Ừ nhỉ, "Đông Phong"… nghĩa là gió đông… Tim anh bỗng đập rộn ràng khó hiểu và anh bỗng bật cười thú vị... Đúng rồi, hoa dã quỳ chỉ nở vàng khi buổi lập đông gió lạnh về…

Kể từ giây phút đó, anh quyết định tiếp tục ở lại phố núi để hoàn thành những tác phẩm sẽ dự thi. Cái se lạnh của Đà Lạt hay nét diễm kiều của Dã Quỳ đã níu bước chân anh thì chính anh cũng không xác định được. Chỉ biết rằng lối vào rải sỏi của ngôi nhà cổ kính có cánh cổng bằng gỗ với những cụm dã quỳ nở vàng rực ấy luôn văng vẳng tiếng dương cầm đã hút bước chân anh mỗi ngày. Không biết từ lúc nào anh trở thành vị khách thường xuyên đến ngôi nhà nàng. Khoảng cách xưng hô giữa anh và nàng đã không còn xa cách như ban đầu…
Những bức tranh của anh mỗi ngày càng có sắc có hồn hơn bởi sự góp ý nhận xét rất tinh tế từ nàng. Anh nhận ra nàng có một tâm hồn rất nhạy cảm và đặc biệt nàng yêu hoa dã quỳ đến kỳ lạ. Ba mẹ nàng cũng quý mến anh. Ngoài những lúc cùng nàng lang thang khắp các triền đồi vẽ tranh và trò chuyện đủ mọi thứ trên đời với nàng, anh thường ngồi đánh cờ bình thơ với ba nàng.
Ba nàng là một người đàn ông điềm tĩnh và có một giọng nói truyền cảm. Ông rất thích đọc thơ ngâm thơ và uống café mỗi sáng. Mẹ nàng là một phụ nữ hiền dịu và có tài nấu nướng rất ngon. Bà có một vẻ đẹp hiền hậu đến nỗi anh luôn nghĩ về bà như hình ảnh Đức Mẹ.
Nàng yêu hoa dã quỳ đến kỳ lạ.
Đôi lúc anh ngạc nhiên khi nhìn nàng cúi nhặt những đóa hoa héo rũ với gương mặt thoắt buồn thoắt vui, nàng nâng chúng trên tay bằng một tình cảm yêu thương tràn trề làm anh phát ganh tị…
Có lần, anh vụt chạy lên đồi hái một chùm hoa dã quỳ kết lại thành bó thật đẹp với ý định tặng nàng bày tỏ lòng anh. Vừa trao bó hoa vàng vào đôi tay nàng, lời chưa kịp thốt anh đã bàng hoàng nhận ra từ đôi mắt tuyệt đẹp của nàng rơi ra giọt nước long lanh. Nàng nhìn anh như oán trách khiến lòng anh hoang mang tột bực, anh lúng túng nhìn ánh mắt đỏ hoe của nàng mà không hiểu vì sao:
- Anh… xin lỗi, anh đã làm gì sai… phải không?
Nàng gật đầu, mắt mọng nước chỉ vào chùm hoa dã quỳ trên tay anh:
- Tuy dã quỳ là hoa dại nhưng nó… biết đau, anh đừng khiến nó phải rời cành như vậy nó sẽ mau tàn lắm. Hoa cũng có hồn như con người, rời cành rồi hoa sẽ tàn tạ…
Kể từ buổi ấy, không bao giờ anh cho phép mình hái những cành dã quỳ vàng rực ấy, anh tự nhủ sẽ không bao giờ khiến đôi mắt đẹp của nàng phải rơi lệ...
Gần một năm trôi qua ở xứ sở cao nguyên này bỗng trở nên thân thuộc với anh đến chính bản thân anh cũng ngạc nhiên. Ngôi nhà của nàng luôn mang lại cho anh cảm giác ấm áp không muốn rời xa. Và nàng, người con gái xinh đẹp của phố núi mù sương đã ở hẳn trong trái tim anh. Nàng đến với anh bằng một tình yêu nhẹ nhàng như sương sớm. Nàng đón nhận tình yêu của anh thật dịu dàng e ấp như giọt sương trong veo đậu trên lá thông xanh. Nàng trao cho anh vị ngọt mềm mại đôi môi vào một chiều mưa bay lất phất trên đồi Cù. Anh ngất ngây vì hạnh phúc ôm xiết lấy tấm thân thanh tú của nàng trong vòng tay, thân thể mềm mại của nàng truyền cho anh cảm xúc mê đắm, hương phố núi tê lạnh bỗng trở nên nồng nàn ấm áp dẫn dắt anh đi vào cõi mơ… Nụ hôn tình yêu kéo dài mãi... dài mãi…

Rồi anh quyết định bắt đầu vẽ nàng. Vẽ đôi mắt trong ngần của nàng. Vẽ nàng cười. Vẽ nàng ngồi trầm tư bên hiên xao xác lá. Vẽ nàng dạo bước trong rừng thông reo. Vẽ nàng đang tung tăng lướt nhẹ ngón mềm vuốt dịu dàng trên từng cánh hoa dã quỳ vàng rực. Vẽ nàng thanh thoát bên chiếc dương cầm màu trắng trong căn phòng ấm áp. Hình ảnh thanh tú của nàng cứ hiện dần lên trong những bức tranh của anh với những gam màu khác nhau…
Và cũng từ ngày ấy, dưới mỗi bức tranh anh đều ký hai chữ "Đông Phong" như chính cái tên ngày đầu nàng đã đặt cho anh.

Nhưng có một điều anh cảm nhận trong những bức tranh vẽ nàng của anh luôn thiếu một điều gì đó mà bản thân anh chưa thể tìm ra. Nó mơ hồ, xa vắng đến mức đôi khi anh ngẩn người nhìn bức tranh tự hỏi phải chăng nét vẽ của anh chưa hoàn hảo, tài nghệ của anh kém cỏi chưa đủ để lột tả hết vẻ đẹp của người con gái anh yêu? Anh đem điều này ra trao đổi với nàng, thật lạ là không như mọi lần, nàng bỗng im lặng và ánh mắt chợt xa vời. Sau một lúc trầm tư nàng khẽ chớp nhẹ hàng mi nhìn anh:
- Không có gì trên đời này hoàn hảo cả anh à và bức tranh cũng vậy. Mà anh vẽ em làm gì, chỉ làm xấu thêm bức tranh đẹp.
Nói xong nàng cười khúc khích làm anh cứ ngẩn ra nhìn mê đắm quên cả những điều khúc mắc trong lòng.

Thời gian thấm thoát qua nhanh. Còn hai tháng nữa là đến ngày đem tranh trở lại Sài Gòn dự thi, một trong những bức tranh cuối cùng anh lựa chọn để dự thi chính là bức tranh anh vẽ nàng bên triền đồi ngập tràn hoa dã quỳ, người con gái mặc váy trắng với mái tóc dài óng ả buông xõa theo chiều gió thổi đang dịu dàng vuốt ve những bông hoa dã quỳ vàng rực trong nắng óng ánh như tơ. Nhưng sao anh vẫn có cảm giác gì đó rất kỳ lạ trong bức tranh của mình.
Và anh cũng không hiểu vì sao dạo gần đây anh có cảm giác nàng ít đến với anh hơn ngoại trừ những lần làm mẫu cho anh hoàn thành bức vẽ. Mỗi ngày anh đều khao khát gặp nàng, khao khát được nhìn thấy nàng, được thấy nụ cười đẹp như thiên thần của nàng. Mùi hương của nàng luôn phảng phất quanh anh, anh khao khát đôi môi ngọt ngào của nàng... Nhưng rồi anh nhận ra thái độ của nàng thời gian gần đây luôn xa vắng và kỳ lạ. Đôi khi anh bắt gặp nàng ngồi trầm tư ngoài thềm, ánh mắt xa hút vô tận nhưng rồi việc chuẩn bị cho cuộc thi gấp rút sắp tới khiến anh bận rộn hơn, những bức tranh đến giai đoạn cần hoàn tất để chuẩn bị chuyến trở về dự thi khiến anh bỏ qua cảm giác bất chợt đến trong suy nghĩ.
Ngày tạm biệt nàng trở lại Sài Gòn, đêm ấy trăng tròn vành vạch, anh ôm nàng trong vòng tay thì thầm:
- Mai anh đi rồi.
- Dạ
- Chờ anh trở lại nhé, Dã Quỳ.
Nàng im lặng ngả đầu dựa vào vai anh. Ánh trăng hôm đó sáng vằng vặc soi xuống thềm nhà dìu dịu, soi vào gương mặt dịu dàng của nàng ánh bạc huyền ảo.
Bỗng nàng gỡ vòng tay anh bước vào nhà tiến về chiếc dương cầm. Bản nhạc Sonata ánh trăng thanh thoát vang lên từ những ngón tay ngà ngọc của nàng, anh nhắm mắt ngả người dựa vào thân cây đê mê lắng nghe từng giọt đàn tan vào không gian xung quanh anh. Trăng đêm rất tròn, nhạc lắng hồn người…
Tiến lại gần, anh vòng tay ôm vai nàng khẽ thì thầm:
- Sau đợt triển lãm anh sẽ về xin ba mẹ hỏi cưới em nhé Dã Quỳ?
- Anh... nói gì cơ?… cưới em?
- Ừ… và rồi... chúng ta sẽ có những đứa con thật xinh đẹp như em và tài hoa như anh hà hà… Nghĩ đến điều đó thôi là anh hạnh phúc lắm em biết không?
- Con ư…
Đột nhiên nàng đứng bật dậy thốt lên, tiếng đàn câm bặt… Nàng thảng thốt nhìn anh, ánh mắt nàng dường như có điều gì đó khó nói, một khoảng tối vụt qua mắt nàng. Nhưng rồi đôi mắt ấy chợt dịu lại nhìn anh:
- Mai anh đi bình an nhé, em tin anh sẽ đoạt giải..
- Chờ anh nhé…
Nàng nhìn anh khe khẽ gật đầu…

Hai tháng sau.
Cuộc thi triễn lãm tranh đã thành công tốt đẹp, mang lại cho anh giải nhất với bức tranh "Thiếu nữ và dã quỳ". Tên họa sĩ trẻ Đông Phong nổi lên như cồn trong giới hội họa, báo chí ca ngợi anh, bạn bè gia đình đều chúc mừng anh. Anh vinh dự nhận được lời mời tham gia triễn lãm tại viện nghệ thuật Chicago vào đầu xuân. Vui mừng khôn xiết, anh lập tức trở lại Đà Lạt để báo tin cho nàng hay. Ngồi trên chuyến xe lên phố núi lòng anh khấp khởi mừng và hình dung gương mặt rạng rỡ của nàng.
Xe dừng khi phố núi còn mờ sương, Đà Lạt vào đông khí trời sương mù giăng bủa. Anh hít một hơi thật sâu cái khí lạnh quen thuộc của Đà Lạt. Xốc lại chiếc ba lô, kéo kín cổ chiếc áo khoác và vẫy chiếc xe ôm hướng về con dốc quen thuộc nhà nàng. Dã quỳ mùa này vàng rực ven triền con dốc vắng, lãng đãng trong sương sớm Đà Lạt là những cụm hoa vươn mình như khoe sắc vàng giữa núi đồi.
Ra cổng đón anh là mẹ nàng, anh hơi có chút ngạc nhiên khi nhận ra thái độ bà đón anh có điều chi rất lạ, dường như bà muốn nói điều gì đó với anh nhưng rồi buông xuôi. Nhưng có lẽ sự vui mừng đang có trong anh làm anh không bận tâm lắm điều đó. Anh chào hỏi mà vô tình không nhìn thấy trên gương mặt hiền hậu của người mẹ hằn lên một nỗi niềm khó tả. Bà ngước lên lầu gọi nàng xuống và rồi lẳng lặng đi vào trong.
Nàng bước từ trên xuống, vẫn mái tóc đen nhánh và gương mặt thiên thần mà anh từng yêu thương nhớ nhung. Vừa nhìn thấy nàng, anh đứng bật dậy lao tới ôm nàng xoay trong vòng tay.
- Nhớ em quá Dã Quỳ, tranh anh đã đoạt giải… họ còn mời anh sang Chicago….
- Em biết, chúc mừng anh…
Nàng ngắt lời anh và mỉm cười dịu dàng vừa gỡ vòng tay đang xiết chặt của anh vừa nhẹ nhàng ngồi xuống sofa. Có một điều gì đó từ nàng khiến anh chững lại, sửng sốt anh nhận ra… đôi mắt nàng lạnh giá… ánh mắt nàng nhìn anh ẩn chứa điều gì đó mà anh không thể nắm bắt được. Một ánh nhìn khiến anh hẫng nhịp tim, niềm vui như chựng lại khi anh chạm phải ánh mắt kỳ lạ đó của nàng…
- Có… chuyện gì vậy Dã Quỳ?
- Không, có gì đâu… chúc mừng anh nha, em biết thể nào anh cũng đoạt giải.
- Em không mừng sao?
- Có… có chứ, tại sao em lại không mừng?
- Anh thấy điều gì đó rất lạ trong mắt em…
Nàng không trả lời, mái tóc mượt nghiêng xuống bờ vai... Bỗng nàng cầm lấy tay anh kéo nhẹ:
- Mình ra thăm dã quỳ đi anh.
Anh đi theo nàng mà tâm trạng đầy mâu thuẫn, nhìn dáng nàng đi hấp tấp phía trước hướng về triền đồi hoa vàng mà trong lòng anh có vô vàn câu hỏi. Anh muốn có câu trả lời ngay lập tức nhưng nàng đi nhanh đến nỗi anh phải gần như chạy theo. Đột nhiên nàng đứng chựng lại bên triền đồi, ánh mắt nhìn xa xăm, anh nhận ra vóc dáng nàng gầy hơn so với ba tháng trước rất nhiều. Vệt thâm quần hiện rõ dưới đôi mắt đẹp với làn da trắng của nàng làm lòng anh lo lắng:
- Có chuyện gì em giấu anh phải không Dã Quỳ?
- Năm nay dã quỳ ít bông hơn anh có thấy vậy không?
- Dã Quỳ...
- Dạ...
- Em nói đi, có chuyện gì phải không?
Anh nén lòng kiên nhẫn hỏi lại lần nữa.
Nàng im lặng nhìn về phía đồi thông, ánh mắt lạnh lẽo và cái dáng dường như cam chịu dường như bất cần ấy của nàng làm anh nổi điên, anh nắm lấy hai vai nàng hét lớn:
- Em nói đi, chuyện gì đã xảy ra… sao em cứ im lặng vậy Dã Quỳ?
- Anh… anh làm em đau…
Anh bực tức và bất lực buông tay ra khi thấy vẻ mặt tỏ rõ đau đớn của nàng. Rút điếu thuốc ra châm để dằn cảm xúc của mình lại anh ngồi xuống tảng đá bên cạnh.
- Em nói đi Dã Quỳ, đừng giấu anh…
- Em… sắp lấy chồng
- Hả? Cái gì? Em… em nói gì?
Điếu thuốc trên tay anh rơi xuống đất, anh quay phắt lại nhìn nàng bằng đôi mắt ngỡ ngàng:
- Em… nói gì?
- Tháng sau em lấy chồng…
- Có... có nghĩa là chỉ còn vài ngày nữa?
Anh gần như cảm thấy mình hụt hơi sau câu nói ấy, anh chộp lấy vai nàng quay hẳn người nàng về phía anh. Nàng gật đầu, anh bàng hoàng nhận ra sự bình thản đến ngạc nhiên của nàng sau câu nói tựa như tảng đá nặng ngàn cân đặt lên trái tim anh..
- Chúng ta xa nhau chỉ mới gần ba tháng mà em... đã... có quyết định này ư?
Anh cảm giác giọng mình lạc đi, bàn tay anh xiết chặt đôi vai nàng. Lần này nàng im lặng chịu đựng, duy chỉ đôi mày khẽ nhíu lại có lẽ do phải cố chịu đựng sự đau đớn từ những ngón tay mạnh mẽ của anh đang xiết chặt vai nàng... Nhìn vào đôi mắt bình thản nhưng ẩn chứa điều gì đó của nàng, anh… buông vai nàng ra. Anh liên tục rít thuốc, khi quay lưng về phía nàng, anh cũng vừa kịp nhìn thấy nàng đưa đôi tay gầy xoa nhẹ bờ vai nơi những ngón tay anh vừa bấu vào. Cái lạnh tê tái của phố núi ùa vào từng thớ thịt làn da của anh...
- Vì sao?
- Em lấy chồng… vậy thôi
- Anh ta là ai?
- Việt kiều Pháp, giàu có và sẽ đưa em rời khỏi phố núi buồn này.
- "Việt kiều Pháp"… ha ha ha… thì ra vậy…
Anh thấy mình nhại lại câu nói của nàng và bật cười lớn tiếng. Anh không hiểu vì sao mình lại cười kinh khủng như vậy. Nhưng trái tim anh thắt lại vì cảm giác hụt hẫng xót xa khôn cùng. Quay về phía nàng một lần nữa anh xiết chặt vai nàng hỏi gằn từng chữ:
- Thời gian ta yêu nhau đối với em không có ý nghĩa gì phải không Dã Quỳ?
- Ai cũng có những khoảng thời gian đẹp, anh với em cũng có, em đã từng rất yêu anh…
- Vậy thì tại sao?
- Vì bây giờ... em không yêu anh nữa…
- Em nói đi, chuyện gì xảy ra giữa chúng mình, anh đã làm sai điều gì?
- Không, anh không làm gì sai hết..
- Vậy thì tại sao?
- Đơn giản là em không còn yêu anh.
- Anh không tin
- Tùy anh.
- Em...
Anh cảm giác giọng nói của mình nghẹn và lạc đi như vọng từ nơi xa xăm và cơ thể mình không trọng lượng khi nghe câu nói hết sức bình thản dứt khoát và rất lạnh lùng của nàng. Anh nắm chặt vai nàng lắc mạnh, và anh chợt giật mình khi nghe một giọng đàn ông vang lên sau lưng anh:
- Hãy để cô ấy yên. anh đang làm cô ấy đau.
- Anh là ai?
- Tôi là chồng sắp cưới của Dã Quỳ, vài ngày nữa cô ấy sẽ theo tôi về Pháp...
Người đàn ông đó vừa điềm tĩnh trả lời anh vừa kéo nhẹ nàng về phía anh ta như che chở, anh ta kéo nàng thoát khỏi đôi bàn tay đang nắm chặt vai nàng của anh một cách rất nhanh khiến đôi tay anh rơi vào khoảng không hẫng đi. Người đàn ông đó nhìn anh như quan sát và rồi nhìn nàng dịu dàng nói bằng thứ tiếng Việt khá tốt nhưng vẫn còn âm hưởng lơ lớ của người sống lâu năm ở nước ngoài:
- Ta về thôi Dã Quỳ, ngoài này gió lạnh không tốt cho sức khỏe em.
Dã Quỳ khẽ gật đầu và quay phắt đi..
Anh nhìn theo bóng dáng nàng nép vào vai người đàn ông xa lạ đi về cuối con dốc mà lòng đau xé. Cái lạnh thốc vào lòng anh tê tái. Thế đó, không một lời giải thích và anh mất nàng thật đơn giản. Anh chợt hiểu, vì anh chỉ là một họa sĩ nghèo. Người ta giàu, người ta là việt kiều Pháp… ha ha ha ha… Anh bất thần cất giọng cười chua chát…

Trở về Sài Gòn trong chuyến xe cuối cùng của phố núi, anh tự nhủ lòng sẽ không bao giờ anh trở lại nơi này. Phố núi với anh mãi mãi là một kỉ niệm buồn.
Trở về Sài Gòn, sau thời gian chuẩn bị anh lên đường sang Chicago, mang theo một trái tim tan nát. Chính thức đổi chữ ký dưới tranh là Việt Hoàng. Tám năm trôi qua, cây cọ vẽ tài tình Việt Hoàng làm nên sự nổi tiếng trong giới mỹ thuật đã đưa tên tuổi anh rong ruổi khắp các quốc gia. Sự nổi tiếng đồng nghĩa với tiền tài và bao cô gái đẹp đến với anh. Nhưng trái tim anh cũng kể từ năm đó đã khép cửa. Những cuộc tình đến rồi đi với anh rất nhanh chóng rồi rơi vào lãng quên. Cảm giác cay cú vẫn luôn tồn tại trong anh khiến anh cư xử với phụ nữ rất vô tình và phũ phàng, anh không thật lòng yêu ai cả. Với anh, phụ nữ chỉ là những trò tiêu khiển qua ngày.

Tháng 1, triển lãm tranh của anh dừng lại tại Paris, thủ đô hoa lệ nước Pháp.
Paris lạnh lẽo làm trái tim anh bỗng nhói đau, vết thương cũ dường như bỗng nhức nhối trở lại khi anh chợt nhớ ba chữ "Việt kiều Pháp" ngày xưa…
Nơi xứ xở này đã mang người con gái anh yêu rời khỏi anh, bao năm rồi trái tim anh không hề rung động thật sự với bất cứ cô gái nào. Nó luôn nhức nhối và chờ dịp đầu tấy lên đau đớn. Triển lãm tranh lần này ở Paris anh lấy chủ đề "Dã Quỳ", sắc vàng rực rỡ từ những bức tranh của anh thu hút dân bản xứ kéo đến xem khá đông. Bức tranh chủ đạo anh treo giữa phòng triển lãm chính là bức tranh "Thiếu nữ và dã quỳ" năm xưa. Giới mỹ thuật công nhận tài nghệ của anh. Công chúng khen ngợi anh. Vậy mà từ trong sâu thẳm lòng anh, mọi thứ dường như trống rỗng, bao năm rồi cảm giác trong anh vẫn vẹn nguyên nỗi xót xa.

Hoàng hôn giá lạnh phủ xuống phòng tranh. Sự nhộn nhịp của phòng tranh dần thưa đi khi ánh đèn giăng trên đường phố Paris. Anh bước ra phía ngoài xem khách đã về hết chưa để chuẩn bị đóng cửa phòng tranh thì bỗng nhìn thấy một người đàn ông Châu Á mặc áo bành tô quàng chiếc khăn màu khói đang đứng đăm chiêu trước bức tranh lớn nhất treo giữa phòng. Nhìn thấy anh, người đàn ông đó nhìn anh rất lâu rồi bỗng ồ lên bằng tiếng Việt rất rõ ràng:
- Là anh đó sao? Thì ra họa sĩ Việt Hoàng là anh? Anh là tác giả của phòng tranh này ư? Anh nhận ra tôi không?
Anh ngạc nhiên nhìn người đàn ông đó:
- Xin lỗi, anh quen tôi?
- Anh không nhận ra tôi thật à?
Anh cố nhíu mày suy nghĩ vẫn không thể nhớ đã gặp người đàn ông này ở đâu. Nhìn dáng vẻ của anh người đàn ông bật cười, anh ta chìa bàn tay ra:
- Có lẽ anh không nhận ra tôi thật, 8 năm rồi còn gì, từ cái lần gặp nhau duy nhất ở Đà Lạt trên đồi dã quỳ….Rất hân hạnh gặp lại anh nơi này…
Tiếng "A" bật ra từ cổ họng anh, đến lúc này anh đã nhận ra chính là người đàn ông xưng là chồng sắp cưới của nàng ngày xưa, người đã mang người anh yêu rời khỏi anh. Cảm giác đau nhói nơi trái tim khiến anh suýt quên phép lịch sự . Hít một hơi thật sâu để dằn lại cảm xúc, đưa tay ra bắt bàn tay người đàn ông, anh ngập ngừng hỏi:
- Cô ấy….vợ anh khỏe chứ?
- Oh vâng, cô ấy khỏe…em yêu…lại đây…tác giả của những bức tranh đây em à?
Trái tim anh tưởng chừng như thắt lại khi nghe câu gọi rất thân mật của người đàn ông dành cho một phụ nữ có mái tóc dài đen mượt đang đứng xoay lưng về phía hai người. Nhưng rồi anh hoàn toàn kinh ngạc há hốc miệng khi nhận ra người phụ nữ ấy…không phải Dã Quỳ. Ngớ người ra quên cả phép lịch sự, anh nhìn người đàn ông trân trối rồi nắm bàn tay người đàn ông lắc mạnh nói lắp bắp:
- Vậy……vậy…còn …Dã Quỳ…cô ấy….cô ấy đâu???
- Cô ấy….mất lâu rồi. Anh vẫn chưa biết chuyện gì sao?
- Không…tôi không biết…tôi..tôi….anh nói vậy là sao?
- Oh My God…
Đến lượt người đàn ông chăm chú nhìn anh, đôi chân mày anh ta nhíu lại và rồi anh ta khẽ lắc đầu buông một tiếng thở hắt ra:
- Cô ấy mất cũng được 6 năm rồi, tôi rất tiếc…
Lời nói của người đàn ông như tiếng sét giáng ngang mày làm anh choáng váng. Chân anh như rụng rời, anh gần như loạng choạng đứng không vững. Anh phải cố hết sức đứng dựa vào bờ tường để lấy lại bình tĩnh. Người đàn ông nhìn anh rồi quay sang nói nhỏ với vợ điều gì đó. Người phụ nữ khẽ gật đầu rồi cúi chào anh bước ra cửa. Người đàn ông nhìn anh rồi vỗ nhẹ lên vai:
- Anh có thể đóng cửa phòng tranh và chúng ta ra quán bên kia ngồi một chút chứ?
Anh gật đầu, đóng cửa và đi cùng người đàn ông đó.
.........................

- Tôi chỉ là bạn thanh mai trúc mã của Dã Quỳ, tôi qua Pháp lúc 12 tuổi, ba tôi và ba cô ấy là bạn thân. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên hệ qua mail. Năm đó tôi về nước du lịch, chính cô ấy đề nghị tôi đóng giả vở kịch ấy để anh rời xa cô ấy..
- Nhưng tại sao? Lý do gì cô ấy làm như vậy?
- Ban đầu tôi cũng không hiểu chuyện gì giữa hai người nhưng cô ấy nói dối tôi rằng chỉ vì anh quá yêu cô ấy còn cô ấy không hề yêu anh. Cô ấy thấy phiền khi anh cứ theo cô ấy mãi nên nhờ tôi đóng vở kịch đó gạt anh. Nhưng khi anh đi rồi cô ấy gục đầu vào vai tôi khóc nức nở thì tôi mới hiểu mọi thứ chỉ là một vở kịch thứ hai mà người diễn viên sau khi hoàn thành vai diễn tan nát cõi lòng, thật ra cô ấy rất yêu anh…
- Nếu yêu tôi thì lý do gì cô ấy rời xa tôi?
- Một khiếm khuyết bẩm sinh. Cô ấy không có khả năng làm mẹ, cô ấy không muốn anh phải khổ vì điều đó nên quyết định rời xa anh. Cô ấy chưa từng nói với anh à?
- Tôi….
- Anh không biết gì à? Người đàn ông chăm chú nhìn anh rồi thở dài im lặng.
- Sao cô ấy không nói cho tôi biết? Sao vậy? Tôi yêu cô ấy hơn bất cứ điều gì…
- Tôi không nghĩ vậy. Người đàn ông nhìn thẳng vào mắt anh cắt lời.
- Sao anh nói thế?
- Bởi nếu anh yêu cô ấy như anh nói thì anh đã không vội vàng biến mất khỏi cuộc đời cô ấy
- Tôi…
Bần thần một lúc anh thốt lên:
- Trời ơi….Dã Quỳ…sao em ngốc đến vậy….Nhưng…nhưng vì sao…vì sao…khi nãy anh nói cô ấy mất. Cô ấy mất khi nào? Và vì sao?
Anh hỏi dồn dập như hụt hơi.
Người đàn ông im lặng khá lâu, điếu thuốc trên tay hai người đàn ông lập lòe…
- Nói thật tôi đã giận anh ghê gớm khi biết anh đã lập tức tin ngay những điều cô ấy nói cũng như chúng tôi đã…diễn và vội vã rời bỏ Đà Lạt sau lần gặp đó. Sự hời hợt vội vàng của anh đánh gục cô ấy ngay. Khi anh bỏ đi rồi cô ấy sống vật vờ như một người đánh mất linh hồn. Tinh thần và thể xác ngày càng kiệt quệ, một năm sau cô ấy nhuốm phong hàn rồi chuyển sang viêm phổi rất nặng nhưng không chịu chữa trị nên khi gia đình phát hiện bệnh tình thì đã vô phương cứu. Với cô ấy, không có anh cuộc đời cô ấy như đã chấm dứt, tôi đã cố gắng tìm anh khắp nơi nhưng hầu như không biết tin tức của anh bởi tôi lần đầu về Việt Nam sau bao năm xa xứ nên thật khó khăn khi tìm một người. Khi có thể tìm theo địa chỉ có được từ cô ấy thì anh thay tên hiệu khác, nhà anh cũng có chủ khác nên tôi không cách gì tìm ra anh…Mùa đông 6 năm trướccô ấy vĩnh viễn ra đi…
- Trời ơi, trở lại Sài Gòn tôi bán nhà và sau khi sang Mỹ đúng là tôi đã thay đổi tên hiệu…
Anh như nghẹn lời với câu nói cuối, trái tim anh dường như đông đặc lại một niềm đau không gì diễn tả được. "Em ngốc nghếch, em….ngốc quá Dã Quỳ ơi…"...lòng anh gào thét, nỗi đau dâng lên cơn sóng nhấn chìm cảm giác trong anh. Gục đầu trên đôi tay rồi bất thần anh đấm như điên dại vào lồng ngực mình:
- Trời ơi sao mà tôi ngu, ngu đến thế này… tôi ngu đến mức chưa tìm hiểu hư thực ra sao đã vội vã bỏ đi…Ngu, ngu quá….tôi mất cô ấy thật rồi sao….Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này, Dã Quỳ ơi…sao em ngốc vậy chứ…
Anh bật khóc nức nở như đứa trẻ, người đàn ông vẫn ngồi lặng lẽ bên anh xuống giọng trầm khẽ nói:
- Cô ấy cũng đã yên nghỉ, tôi nghĩ cô ấy cũng không trách gì anh nên anh đừng tự trách mình nữa…
- Tôi không trách tôi thì tôi phải làm sao?
- Sống tốt vì cô ấy và không dằn vặt, tôi nghĩ đó là điều cô ấy mong muốn.
- Tôi….
Anh gục đầu trên đôi tay mình nghe trái tim anh rã rời, càng nốc rượu anh càng thấy mình tỉnh, nỗi đau và mất mát khiến trái tim anh buốt nhói….Người đàn ông lặng lẽ nhìn anh rồi với động tác khá cương quyết anh ta khoác tay kéo anh rời khỏi quán rượu…

Sáng hôm sau, quyết định đóng cửa phòng tranh anh đặt vé máy bay trở về Việt Nam.
Sân bay Liên Khương đón anh trở lại phố núi, sương mù bao phủ khắp mặt hồ Xuân Hương. Sương trắng đục như sữa, bàng bạc, lãng đãng, hư ảo. Thành phố chìm ngập trong sương. Mặt trời lên cao mà dường như thành phố chỉ vừa thức giấc. Sương đọng trên lá như hạt ngọc, lóng lánh, lung linh... Dọc đường từ sân bay về thành phố Đà Lạt những vạt dã quỳ cứ hồn nhiên khoe sắc mặc cho bụi cuốn lên phủ đỏ hai bên đường. Thành phố Đà Lạt cuốiđông, một màn sương mù dày đặc đón anh. Kỉ niệm theo khoảnh khắc trở về trong anh. Bên kia con dốc quen thuộc đã bao nhiêu năm trở lại là những triền dã quỳ nở vàng rực, cuối đông rồi nhưng dã quỳ dường như vẫn nương lại chờ bước chân anh….
Mộ của Dã Quỳ nằm khuất sau triền hoa.
Anh thắt lòng khi nhìn gương mặt hằn những vết thời gian trên gương mặt phúc hậu của mẹ nàng. Bà lẳng lặng dẫn anh ra mộ Dã Quỳ, trong đôi mắt u buồn là những ngấn nước. Vuốt nhẹ lên tấm hình Dã Quỳ, đôi mắt bà rơi lệ:
- Con à, thế là con yên lòng rồi phải không, người con mong chờ đã trở về…..
Anh quỳ trước mộ nàng mà lòng đau như cắt, gương mặt thiên thần của nàng chất chứa u buồn và đôi mắt đẹp ngày xưa vẫn như đang nhìn anh. Mẹ nàng đặt nhẹ tay lên vai anh khẽ nói:
- Người đã khuất rồi cháu đừng buồn nữa, Dã Quỳ cũng không muốn thấy cháu đau lòng….
- Bác ơi, cháu có lỗi với cô ấy, lẽ ra…
- Cháu không có lỗi, tất cả đều do duyên số, bác nghĩ là như vậy…
- Cô ấy yêu hoa dã quỳ...
- Đó là lý do Dã Quỳ muốn ở bên cạnh triền hoa này cháu à!
Anh nhìn theo dáng bà lặng lẽ khuất dần sau triền dốc, căn nhà cổ kính rêu phong ngày xưa ấy giờ đây chỉ còn hai mái đầu bạc sống bên nhau, trái tim anh thắt lại. Anh thẫn thờ ngồi bên mộ nàng để mặc thời gian đi qua...dã quỳ ngoài kia vẫn lặng lẽ sắc vàng....

Gió từ trên đồi thổi dạt xuống làm những vạt dã quỳ chao đảo lượn sóng trông như một dải lụa vàng trong cái nắng nhạt của buổi hoàng hôn dần tắt.
- Dã Quỳ ơi….
Anh thốt lên tiếng gọi nghẹn ngào, bao năm rồi trở lại cảm nhận của anh vẫn như ngày xưa. Nhưng màu vàng của hoa lẫn vào sắc chiều hoàng hôn làm trái tim của anh nức nở. Hoa còn đây mà nàng đã vĩnh viễn nằm sâu dưới tầng đất nâu.
- Anh đã về bên em, em biết không….Dã Quỳ ơi…
Lời thì thầm của anh mang thanh trầm của núi, mang nỗi đau của màn sương…tan dần tan dần theo gió thổi về phía triền hoa vàng rực xao đông lắt lay. Chiều cuối đông gió lạnh tê tái lòng, dã quỳ còn đây mà tình đã vạn dặm xa..Và....có những ngăn trong tim giờ đây đã vĩnh viễn khép kín…

©Hoa Trà

3 comments

  1. Móng Rồng

    September 26, 2012 at 9:13 AM  

    Đàn ông thường hời hợt thế đấy!

  2. vohinhlangtu

    September 26, 2012 at 1:03 PM  

    Chị em sâu sắc như cơi đựng trầu :P

    em MR có bức xúc gì không ? ;))

    Truyện có hơi hướng kiểu Liêu Trai, he he :D

  3. Người tu không chùa

    October 3, 2012 at 10:11 AM  

    Tình huống truyện bất công quá đi.
    Con gái thất tình thì buồn, sầu khổ đến chết. Lãng phí một nữ nhân tài sắc.Chết thế thật lãng xẹt.
    Còn đàn ông thì thất tình vì tự ái cá nhân, lại biết cách lấy đó làm động lực để thành công vang dội.
    Phân biệt giới tính >:)

Post a Comment

Bạn có thể chèn các biểu tượng cảm xúc cho lời bình của mình bằng cách gõ các ký tự như bảng chỉ dẫn sau:
:) :D :)) =)) ;)) ;;) ;) :p :X :-* :">
:( :(( =(( :-o 8-} >:) B-) 8-X :-" :-w More...